Kể về 1 lần em mắc lỗi

Câu 2: Hãy kể về một lần bạn mắc lỗi (bỏ bài, nói dối, không làm bài tập, …) Đáp án:

Kể cho tôi nghe về một lần bạn bắt nạt một người bạn

phân công:

Tôi là một đứa trẻ hiếu động, nghịch ngợm. Nếu tôi nói không, tôi sẽ bị xếp vào nhóm lầm lì và phá phách nhất lớp. Tôi thường bắt nạt các bạn trong lớp, đặc biệt là Minh. Và bây giờ tôi xấu hổ mỗi khi nghĩ về điều đó.

Minh là một sinh viên nhiệt tình. Vì nhà nghèo nên Minh có thể hiểu được tầm quan trọng của việc học. Minh nhỏ tuổi nhất lớp, hàng ngày đi học trong chiếc áo sơ mi vàng, quần cộc. Khi đó, kết quả học tập của tôi rất kém, tôi thường xuyên bị bố mẹ và thầy cô la mắng, thấy Minh học hành chăm chỉ tôi rất ghét. Mỗi hành động của Minh đều là cái gai trong tôi. Vì vậy, Minh luôn bị tôi bắt nạt và trêu chọc. Tôi luôn thích tự gọi mình là “Country Boy”, “Ragged Guy”. Mỗi lần nghe tôi nói vậy, Minh không nói gì hay mâu thuẫn với tôi, anh chỉ cúi đầu không nói gì rồi nhanh chóng bước đi. Chính sự nhượng bộ của Minh khiến tôi càng leo thang và càng bực mình hơn. Khi đó, Minh đột ngột nghỉ học hai ngày. Trong hai ngày này, tôi bị cô giáo khiển trách về thái độ học tập. Tâm trạng không tốt mà thở cũng chẳng thấy đâu, trên đường đi học về tôi thấy Minh đang chầm chậm đi xuống phố với một túi bóng hay gì đó. Anh ta mặc bộ đồng phục nhà màu xám, vẻ ngoài trầm ngâm. Vừa nhìn thấy Minh, tôi không kìm được mà chạy đến để trút giận như mọi ngày:

– Này, bé rách rưới, đi học lâu rồi.

Minh vẫn phớt lờ lời nói của tôi như mọi khi. Tức giận vì sự phóng đại của anh ta, tôi không thể không đẩy anh ta. Minh ngã xuống đất. Minh bị ngã, nhưng anh vẫn cầm được chiếc túi. Anh ta ngước nhìn tôi, rồi đứng dậy và bỏ chạy. Tôi thấy điều này lạ và làm theo. Đang lạng lách, Minh đi ngang qua một túp lều. Anh phủi bụi trên quần áo rồi chạy vào nhà với nụ cười trên môi. Vừa đứng trước cổng, tôi nghe tiếng Minh nói ở ngoài sân:

– Bà ơi, cháu về rồi, thuốc của bà đây, bà cứ từ từ. Vào nhà nghỉ ngơi đi, anh dọn cho em

Tôi kinh ngạc đứng ở cửa. Hóa ra đó là triều đại nhà Minh. Căn chòi này là nơi che nắng, che mưa cho hai bà cháu. Hóa ra đó là lý do Minh chăm chỉ học hành. Minh, không giống như tôi, có một ngôi nhà ấm áp và thoải mái. Tôi chợt cảm thấy hành động của mình thật xấu xa và đáng xấu hổ. Hôm sau, Minh đến trường. Khi nhìn thấy Minh, tôi càng thấy đau khổ hơn. Tôi đến gặp anh ấy và nói:

– Tôi xin lỗi, chúng ta là bạn!

Minh ngạc nhiên. Cuối cùng, anh ấy cười nhẹ và nói với tôi:

– Vâng, tôi chấp nhận lời xin lỗi của bạn

Đó là cách chúng tôi trở thành bạn của nhau kể từ đó. Mỗi khi nhớ lại sự việc này, tôi luôn cảm thấy xấu hổ về Minh, đó đã trở thành một bài học đáng nhớ cho tôi.

Similar Posts