Kể về 1 lần em mắc lỗi

Câu 2: Hãy kể về một lần bạn mắc lỗi (bỏ bài, nói dối, không làm bài tập, …) Đáp án:

Hãy kể cho tôi nghe về một lần bạn đã nói dối giáo viên của mình.

phân công:

Bạn đã bao giờ tự hỏi liệu có ai trong chúng ta dám nói rằng chúng ta thậm chí không mắc sai lầm? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi cũng không thể quên được lỗi lầm hôm đó khiến cô giáo buồn.

Tôi là một học sinh trung bình khá trong lớp của tôi. Bạn có thể nói rằng tôi không nổi bật chút nào trong lớp. Điểm của tôi cũng ở mức trung bình, không quá tệ nhưng cũng không quá tốt. Đôi khi tôi bị điểm kém vì lơ là. Thấy kết quả học tập của tôi không khá hơn là bao, mẹ tôi đã thưởng cho tôi một phần thưởng, đó là món đồ chơi mà tôi hằng mơ ước. Mẹ đã hứa với tôi rằng nếu tôi đạt điểm cao, tôi sẽ sở hữu nó. Vì lý do tương tự, tôi đã làm sai một điều gì đó trong kỳ thi, điều mà tôi vẫn còn xấu hổ. Tối qua, vì mải xem phim hoạt hình yêu thích, tôi đã nói dối mẹ rằng không có bài tập về nhà. Tôi đã quên lời hứa sẽ làm việc chăm chỉ. Ngày hôm sau, ngoài mong đợi của tôi, cô giáo bước vào lớp:

– Hôm nay chúng ta hãy làm một bài kiểm tra.

Giống như sấm sét giữa bầu trời quang đãng, tôi thực sự hoảng sợ. Tôi nên làm gì? Tôi đã không chuẩn bị khóa học. Tôi bối rối nhìn quanh lớp. Mọi người đều chú ý đến công việc của mình. Hêt giơ. Tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Đầu tôi lúc này trống rỗng. Tôi không biết về một vết cắn kép. Tôi cũng không biết làm thế nào. Một nửa thời gian đã trôi qua, mỗi giây và mỗi phút tôi cảm thấy như đang thống khổ. Tôi chợt nhìn thấy một cuốn sách dưới bàn. Tôi đã có một ý tưởng hay để mở một cuốn sách. Lúc này, trong đầu tôi lại có một giọng nói: “Mở ra, mở ra, mở món đồ chơi mà con ước là của con, mẹ sẽ rất vui, và con sẽ không bị điểm kém.” Tôi nhìn quanh cô ấy và trong khi cô ấy không chú ý, tôi đã mở trang mà tôi cần sao chép. Tôi sao chép và sao chép để không còn lại một từ nào. Chuông báo hết giờ vang lên, tôi thở phào nhẹ nhõm khi đến giờ. Giáo viên thu bài. Vào thời điểm đó, tôi không có suy nghĩ nào khác ngoài việc có cơ hội để có thể sao chép nó.

Tuần sau, cô giáo giao bài tập. Như mọi khi, tôi nhận bài của cô giáo để phát cho các bạn. Khi nhìn bài của mình và thấy mình bị điểm 9, tim tôi chùng xuống. Tôi không hài lòng chút nào với số 9 trong tay. Cô ấy đột nhiên gọi tên tôi:

– Minh ơi, lần này em làm bài rất tốt.

Tôi để anh ta trả lời:

– Vâng, tôi đã chăm chỉ học hỏi.

Ôi chúa ơi! Tôi không xấu hổ khi trả lời bạn như thế này sao? Tôi cảm thấy xấu hổ khi nhìn thấy số 9 đỏ tươi trên tay mình. Đó là cách tôi sẽ làm về nó. Nó không phải của tôi. Vì vậy, hôm đó, vào giờ giải lao, tôi đã làm bài kiểm tra để gặp cô ấy và tôi đã thú nhận tất cả. Cô ấy nhìn tôi im lặng và nói:

– Tôi biết thừa nhận sai lầm như vậy cũng không sao. Mình hi vọng từ giờ bạn sẽ không như vậy nữa, cố gắng tự học và đạt kết quả cao.

Thời gian đã đẩy lùi mọi thứ, nhưng mỗi lần nghĩ lại, tôi lại thấy xấu hổ. Tôi sẽ không bao giờ quên cách cô ấy nhìn tôi ngày hôm đó. Tôi tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ mắc phải sai lầm đó nữa.

Similar Posts