Đề văn 6: Hãy tưởng tượng và kể lại cuộc trò chuyện tâm sự giữa các đồ dùng học tập.

ĐỀ 6: Tưởng tượng và kể một đoạn hội thoại giữa các đồ dùng học tập. Hãy viết lịch sử của văn phòng này. Theo đó, Baivan sẽ gửi tới các bạn 3 phương án + mẫu thử để các bạn tham khảo. Từ đó giúp có những bài viết tốt nhất cho bản thân. Câu trả lời:

Nội dung bao gồm:

Ví dụ 1: Hãy tưởng tượng và kể một đoạn hội thoại giữa các đồ dùng học tập.

tặng

1. Thời gian mở cửa

  • Tôi phát hiện ra cuộc trò chuyện giữa các bạn ở trường
  • Qua cuộc trò chuyện này, tôi đã hiểu được tâm tư của những người bạn thầm lặng của mình

2. cơ thể

  • Sau khi học bài, sách vở và bút của tôi thường rơi vãi trên bàn.
  • Y tá hộp bút chì bắt đầu rên rỉ
  • Nghe vậy, lãnh đạo cũng thương cảm cầm hộp bút kể câu chuyện của mình.
  • Các chàng trai sách giáo khoa cũng đến để thảo luận

3. cơ thể

  • Tôi rất xin lỗi vì đã lạm dụng đồ dùng học tập của tôi
  • Bài học kinh nghiệm.

phân công

Trời đã về khuya, tôi đang nằm đọc truyện thì bỗng có một giọng nói nhẹ nhàng cất lên. Tôi nhìn quanh nhưng không thấy ai. Tôi hơi lúng túng vì tôi khóa cửa rất kỹ và hình như có kẻ trộm. Nhưng rõ ràng là giọng nói phát ra từ văn phòng. Tôi để ý và phát hiện ra đó là cuộc trò chuyện giữa các tài liệu trong trường và qua cuộc trò chuyện này tôi đã hiểu được tâm tư của những người bạn thầm lặng của mình.

Tôi phải thừa nhận rằng tôi là một cô gái bướng bỉnh và ngọt ngào, ngược lại, rất nghịch ngợm và bừa bộn. Sau khi học bài, sách vở và bút chì của tôi vương vãi trên bàn. Bố mẹ tôi thường nhắc nhở tôi về điều này, nhưng tôi vẫn không thể hiểu ra cho đến khi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện này. Đầu tiên là lời than thở của chị chủ hộp đựng bút: “Không biết là thước kẻ, bút chì, tập vở hay mà em thấy day dứt quá! Em trước đây là một chiếc hộp đựng bút đẹp, mới và trắng mà bây giờ mặt mình lem nhem mực loang lổ những mảng da loang lổ, cô chủ thấy đẹp thì dán vào, chán thì lột luôn, mấy mảng da của mình cũng bong dần ra lúc này, giờ sống lưng mình còn thiếu vài miếng nữa. , đau quá.

Nghe vậy, vị lãnh đạo này cũng thông cảm với chiếc hộp đựng bút chì và kể câu chuyện của mình:

– Ừ, anh cũng thấy em cũng bú, nhưng em cũng không khác gì anh. Ngày người chủ mới mua lại, dãy số của tôi vẫn còn rõ ràng, nhưng sau vài bữa, những con số đó đã bị chủ sở hữu lấy hết và nhiều thứ khác nhau được viết trên người tôi. Cô ấy thậm chí còn dùng dao để vẽ những hình thù quái dị lên người tôi. Tôi cũng là vũ khí để chống lại bọn con trai lấy đồ từ Ojou-sama, vì vậy cơ thể tôi đã bị xé nhỏ. Chủ nhân thực sự là …

Các cậu bé học sách giáo khoa cũng chen vào, “Đúng vậy! Đúng! Cô chủ thật sự vô tâm, không biết yêu thương chúng tôi chút nào. Chúng tôi thậm chí còn bị ghim vào cơ thể và chủ sở hữu thậm chí còn sơn chúng lên. Tôi cũng thế. Đau quá. Đau quá! ”. Nghe những tâm sự này, tôi ngồi nhớ lại những lần mình đã làm tổn thương họ và làm bẩn họ. Ồ! Bạn thực sự xấu cho đồ dùng ở trường của tôi, đã làm hỏng rất nhiều.

Đồ dùng học tập là người bạn nâng cao khả năng học tập của chúng ta. Tôi sẽ và sẽ cố gắng không làm chúng quá tải và chăm sóc chúng cẩn thận hơn. Nếu bạn giống tôi, bạn cần phải sửa chữa nó!

Quay lại đầu trang

Ví dụ 2: Hãy tưởng tượng và kể một đoạn hội thoại giữa các đồ dùng học tập.

ĐỀ 6: Tưởng tượng và kể một đoạn hội thoại giữa các đồ dùng học tập.

tặng

1. Thời gian mở cửa

  • Tôi có một tật xấu là bừa bộn.
  • Một ngày nọ, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa các cụ trong trường, tôi đã rất xấu hổ và thay đổi lối sống của mình.

2. cơ thể

  • Một ngày nọ, tôi nghe thấy những tiếng thì thầm phát ra từ văn phòng trong góc.
  • Đầu tiên là một cặp sách nói
  • Hộp bút ở góc bàn cũng tức giận nói.
  • Tôi để những cuốn sách vừa học xong trên bàn, tôi cũng nói chuyện
  • Chú trên kệ vừa bực vừa kể hết mọi chuyện.

3. Kết luận

  • Tôi rất xấu hổ
  • Kể từ hôm đó, tôi ý thức hơn trong việc chăm sóc và bảo vệ đồ đạc của mình.

phân công

Một trong những thói quen xấu của tôi mà tôi thường bị chỉ trích là bừa bộn. Đi học về em hay để cặp sách lung tung, buổi tối đi học về em thường để sách vở trên bàn, trông bừa bộn nhưng em thấy bình thường. Rồi một ngày tôi nghe thấy cuộc đối thoại giữa các tài liệu học tập của mình, tôi đã xấu hổ và thay đổi lối sống của mình.

Đó là một đêm mùa hè, tôi đang ôn thi, đã 1h sáng, tôi để sách trên bàn tắt đèn ngủ thiếp đi, mắt nhắm hờ bỗng có tiếng nói chuyện thì thầm từ góc làm việc. . Tôi đứng yên và lắng nghe, thì ra đó là cuộc trò chuyện về đồ dùng ở trường của tôi. Đầu tiên là một cặp sách bí mật:

– Mọi người ơi, em buồn lắm, trong tất cả những chuyện của tình nhân thì em khổ nhất. Túi đựng nhiều sách, sách thì khỏi nói, ở đây có truyện tranh và đồ ăn vặt. Thường thì những món quà này khi rơi rớt chủ nhân không lấy ra khiến tôi bị mốc. Trước đây, tôi xinh đẹp, nhưng bây giờ tôi xấu xí và tàn tạ. Khi tôi nhìn thấy những cặp tình nhân khác, tôi cảm thấy xấu hổ vì tôi muốn được đánh giá cao như họ.

Hộp bút ở góc bàn cũng tức giận nói:

– Ôi trời, bạn nghĩ bạn là người duy nhất bị trầm cảm? Để tôi nói cho bạn biết: Tôi có rất nhiều bút, thước kẻ, tẩy, và những thứ nữ tính khác khiến tôi luôn phì phèo như một người béo. Nhiều lúc tưởng bị nứt !, có khi đầu bút không khép lại khiến mực chảy đầy mình, vừa bẩn vừa xấu, khiến mình mất hết tự tin trước mọi người.

Những cuốn sách tôi vừa học và vẫn còn trên bàn cũng cho biết:

– Chúng ta không còn gì tuyệt hơn, mỗi buổi tối sau khi học xong sếp để chúng ta trên bàn, bụi rơi vào đó. Đôi khi cô ấy đặt cả hai chúng tôi lên giường, nằm học, rồi lăn ra ngủ, đến sáng thì chúng tôi cuộn tròn. Áo khoác của chúng tôi đều nhăn nhúm, và đôi khi cô chủ còn sơn cho chúng tôi.

Cô chú thư viện cũng bực bội nói hết:

– Thôi nào, chúng ta gặp được người thương này và cùng chung số phận, mình cũng giống như bạn, mình cất đồ cho cô chủ, nhưng thỉnh thoảng cô ấy mở tủ lấy đồ nhưng không đóng lại chỉ mở thôi. nó rộng, bụi bay khắp người tôi, nhưng cô ấy không bao giờ lau nó đi. Nhiều khi ra mở, cô ấy mở cửa ầm ĩ khiến tôi đau điếng.

Tôi không thể ngủ được, tôi rất xấu hổ. Từ trước đến nay, tôi không trong sạch, không biết quý trọng những người bạn thân của mình. Tôi thôi ngủ và dậy bật đèn, cất sách vở, dọn tủ. Kể từ hôm đó, tôi ý thức hơn trong việc chăm sóc và bảo vệ đồ đạc của mình.

Quay lại đầu trang

Ví dụ 3: Hãy tưởng tượng và kể một đoạn hội thoại giữa các đồ dùng học tập.

ĐỀ 6: Tưởng tượng và kể một đoạn hội thoại giữa các đồ dùng học tập.

tặng

1. Thời gian mở cửa

  • Tôi là một đứa trẻ rất bừa bộn.
  • Một lần tôi tình cờ nghe được một cuộc trò chuyện giữa những thứ ở trường.

2. cơ thể

  • Đầu tiên là túi dùng thử
  • Sau đó đến hộp bút để thêm vào câu chuyện
  • Các anh chị ơi, sách cũng ra tủ rồi
  • Bác cũng góp chuyện. Mọi người có vẻ rất khó chịu vì tôi đã đối xử tệ bạc với họ.

3. Kết luận

  • Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ.
  • Tôi tự nhủ: “Mình sẽ lo việc học của mình thật tốt”.

phân công

Tôi là một đứa trẻ rất bừa bộn. Mặc dù mọi người đã cảnh báo tôi nhưng tôi vẫn gặp phải vấn đề này. Tôi không thể sửa nó nếu tôi thậm chí không nghe thấy một cuộc trò chuyện giữa các đồ dùng học tập.

Tối hôm đó, khi tôi vừa leo lên giường và nhắm mắt, một tiếng thì thầm vang lên từ một góc phòng. Tôi bật dậy và lắng nghe, hóa ra đó là cuộc trò chuyện giữa các cụ ở trường tôi. Đầu tiên là một chiếc cặp đầy những lời phàn nàn:

“Trong tất cả những cô nhân tình, tôi là người đau khổ nhất. Túi nhét nhiều thứ lắm, sách vở chả kể làm gì, truyện và đồ ăn vặt đây rồi. Thường thì những món quà này khi rơi rớt chủ nhân không lấy ra khiến tôi bị mốc. Khi đó tôi xinh đẹp bao nhiêu thì bây giờ tôi lại xấu xí bấy nhiêu.

Đừng bỏ cuộc, hộp bút bổ sung thêm cho câu chuyện:

“Bạn có nghĩ rằng bạn là người duy nhất gặp rắc rối?” Để tôi nói cho bạn biết: Tôi có rất nhiều bút, thước kẻ, tẩy và những thứ nữ tính khác mà tôi luôn cảm thấy cồng kềnh. Đôi khi tôi có ấn tượng rằng nó bị nứt!

Giữa lúc thao thao bất tuyệt, tiếng anh chị bỗng vang lên từ những cuốn sách trong tủ:

– Các bạn, hãy mở cửa cho chúng tôi.

Vì vậy, chiếc cặp và chiếc hộp đựng bút chì em gái đã cố gắng mở cánh cửa tủ quần áo. Tonton nhăn mặt:

– Tôi nên làm gì? Tôi nên làm gì? Bạn làm gì khi bạn không ngủ vào đêm khuya?

Cặp sách chưa kịp nói gì thì cô em gái trong hộp bút đã nhanh chóng kể hết mọi chuyện. Nội các nói vào thời điểm đó:

– Ồ! Đó là nó. Tại sao bạn không gọi cho tôi để tôi có thể nói chuyện với bạn? Bà chủ của chúng tôi rất nghịch ngợm…

Không để bác sĩ nói hết, anh em Sách đã ngắt lời anh:

– Cô làm gì ở đó lâu vậy, mở cửa cho chúng tôi đi. Ông già nặng nề mở cửa.

– Không có gì to tiếng để hét!

– Tôi xin lỗi ông, chúng tôi thấy mọi người nói hay quá nên chúng tôi cũng muốn nói chuyện. Chúng tôi rất đẹp đôi, nhưng vì tình nhân mà tôi chán nản quá. Áo sơ mi của tôi đã sờn. Đối với ojou-sama, chúng tôi không chỉ sử dụng chúng để học mà còn dùng làm vũ khí. Mỗi lần bà chủ nhà bị bọn con trai chọc ghẹo là y như rằng bà ta dắt chúng tôi đi đá và ném.

Đột nhiên tôi tỉnh dậy và đó là một giấc mơ. Tôi đi đến văn phòng để sắp xếp những cuốn sách nằm rải rác trên bàn và đóng gói chúng gọn gàng. Tôi cũng lấy ra một vài thứ từ hộp đựng bút chì và cặp tài liệu. Tôi tự nhủ: “Mình sẽ lo việc học của mình thật tốt”. Đôi khi tôi nghe thấy những tiếng phê bình cho cái cặp, cái hộp đựng bút chì, những cuốn sách và cái tủ trong gió.

Quay lại đầu trang

Similar Posts