Đề văn 6: Hãy nhập vai vào anh đội viên để kể lại bài thơ Đêm nay Bác không ngủ.

ĐỀ 6: Đóng vai đội viên kể lại bài thơ Đêm qua Bác không ngủ. Theo đó, Baivan sẽ gửi tới các bạn 3 phương án + mẫu thử để các bạn tham khảo. Từ đó giúp có những bài viết tốt nhất cho bản thân. Câu trả lời:

Nội dung của ấn phẩm bao gồm:

Bài mẫu 1: Em hãy đóng vai đội viên kể lại bài thơ Đêm nay Bác không ngủ được.

tặng

1. Mở bài:

  • Hãy tưởng tượng câu chuyện (tưởng tượng) bạn sắp kể (đêm nay chú không ngủ). Mẹo xác định ngôi thứ nhất ngay từ đầu (đóng vai thành viên trong nhóm – ngôi thứ nhất).

2. Nội dung:

  • Kể lần lượt các tình tiết, sự kiện diễn ra trong truyện
  • Suy nghĩ của người kể về Chủ tịch Hồ Chí Minh.

3. Kết luận:

  • Hãy tưởng tượng phần cuối của câu chuyện

phân công

Đó là vào đêm khuya. Bên ngoài gió thổi ào ào. Không còn tiếng chim ríu rít trên cây. Cảnh rừng Việt Bắc tăm tối, tĩnh mịch quá!

Vì lý do nào đó mà tôi không thể ngủ được. Tôi nghĩ đến trận đánh ngày mai, chiến dịch Điện Biên Phủ. Đang miên man suy nghĩ, tôi nghe có tiếng sột soạt. Tôi đã đứng dậy. có phải bác ơi. Muộn rồi sao bác chưa ngủ?

Bác ngồi thẫn thờ bên ngọn đèn đỏ, vẻ mặt trầm ngâm, như đang suy nghĩ điều gì đó. Bên ngoài mái tranh cũ nát, mưa rơi đều đều. Tôi ngước nhìn Bác, càng nhìn tôi càng thấy thương Bác. Bác như một người cha. Người cha này bắt đầu truyền lửa để giữ ấm cho tôi và các đồng đội của tôi.

Sau đó, chú đi may chăn cho chúng tôi: từng người một. Như sợ anh em làm mình sợ, Bác đi chậm và kiễng chân rất nhẹ nhàng. Bóng Bác tỏa sáng trước bếp lửa ngự trị trong lều. Tôi có cảm tưởng mơ màng rằng bóng của chú sưởi ấm chúng tôi hơn ngọn lửa hồng đang cháy.

Tôi thổn thức trái tim mình và thì thầm:

– Chú ơi, chú chưa ngủ à? Bạn có lạnh không?

Tonton nhìn tôi, mỉm cười và đáp lại bằng một giọng ấm áp:

– Ừ, tôi chưa ngủ. Bạn chỉ ngủ cho đến khi bạn ngủ một giấc thật ngon để mai còn đánh giặc!

Tôi nhắm mắt vâng lời chú, nhưng tôi vẫn loay hoay. Tôi nằm xuống mà vẫn sợ chú tôi ốm, lòng tôi sôi sục. Chiến dịch còn dài! Rừng Việt Bắc dốc lắm. Nếu Tonton không ngủ suốt, anh sẽ lấy đâu ra sức để bước đi? Rồi tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Khi tôi tỉnh dậy lần thứ ba thì đã là canh bốn. Khi tôi thấy Bác vẫn ngồi đó, tôi hoảng sợ và sợ hãi. Vẫn chưa ngủ được? Ngày mai sẽ đến !!! Tôi vội vàng:

– Bác ơi, gần sáng rồi, bác ngủ đi để sáng mai còn về sớm!

Vẫn bằng một giọng nhẹ nhàng, chú tôi nói với tôi:

– Con đi ngủ đi, sáng dậy chỉ bế chú thôi. Bác không ngủ được! Tôi nghĩ đến đám đông, trời mưa nên họ phải rất lạnh. Tôi chỉ mong sáng nay đến sớm. Tôi không biết họ bị làm sao?

Đột nhiên tôi hiểu, đó là lý do tại sao chú tỉnh dậy. Bác không chỉ chăm sóc chúng tôi mà còn quan tâm đến những người ở xa chưa từng gặp mặt. Tấm lòng của Bác bao la. Lòng tôi tràn ngập niềm vui và tôi quyết định thức cùng Bác.

Đêm nay Bác không ngủ vì Bác là người luôn quan tâm đến mọi người hơn cả bản thân mình. Bác là cha già dân tộc Việt Nam – vì Bác là Hồ Chí Minh.

trở lại đầu trang

Bài văn mẫu 2: Đóng vai một bạn trong đội kể lại bài thơ Đêm nay Bác không ngủ được.

ĐỀ 6: Đóng vai đội viên kể lại bài thơ Đêm qua Bác không ngủ.

phân công

Những ngày đẹp nhất của cuộc đời tôi là những ngày được sống và chiến đấu bên cạnh Bác Hồ. Những ngày đó thực sự đã để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên.

Lúc đó tôi là lính mới (lính thường gọi là đoàn viên). Đơn vị tôi vừa hành quân ra mặt trận thì Bác vào thẳng trận địa chỉ huy cuộc tiến công. Đêm đó, chú ngủ cùng anh em trong đơn vị. Và buổi tối hôm đó, Bác cũng để lại ấn tượng khó phai trong lòng kính yêu và ngưỡng mộ.

Khoảng nửa đêm, khi tất cả các chiến sĩ đang ngủ say không hiểu vì lý do gì, tôi chợt tỉnh giấc. Tôi chưa kịp đứng dậy, nhưng tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của ông chú. Anh ấy luôn thức và dường như chưa bao giờ ngủ. Anh lặng lẽ ngồi bên bếp lửa. Bên ngoài trời đang rơi lác đác mưa. Tôi nhìn nét chữ của Bác, càng nhìn càng thấy quý mến Bác. Các chú châm lửa. Người cha già tóc bạc đã sưởi ấm cho tôi bên bếp lửa.

Tôi im lặng và quan sát. Tôi thấy chú đã dậy. Anh nhẹ nhàng ném qua lại các tấm bìa. Nhìn chú, tôi mơ màng như đang ở trong mơ. Bác cao quá! Thật ấm áp và sang trọng! Tôi thổn thức và khẽ thì thầm:

– Chú! Tonton chưa ngủ! bạn rất lạnh?

Bác quay lại nhìn tôi âu yếm:

– Ngủ ngon. Hãy ra trận vào ngày mai.

Tôi vâng lời bác tôi, nhưng tôi không thể ngủ được. Tôi bồn chồn, tôi nói dối và tôi sợ cô chú bị ốm. Chiến dịch vẫn còn dài và nhiều khó khăn vẫn đang chờ đợi chúng tôi.

Lần thứ ba, tôi tỉnh dậy. Tôi ngạc nhiên khi thấy ông chú vẫn ngồi, râu tóc bất động. Tôi vội vàng tuyệt vọng:

– Chú! Gần sáng rồi, chú nghỉ ngơi rồi.

Tonton vẫn ngọt ngào như xưa:

– Ngủ ngon. Hãy ra trận vào ngày mai.

Bác ngủ không ngon vì cảm thấy không an toàn. Trời mưa nên không biết các cô chú trong làng ăn ngủ ra sao. Nếu đang ở trong rừng, bạn có thể bị ướt nếu mặc áo sơ mi. Cha thật ấm áp Con mong bầu trời tươi sáng.

Tôi nhìn chú mà lòng tôi ấm áp và hạnh phúc lắm. Đêm đó, tôi thức trắng bên Bác. Tôi rất hạnh phúc vì tôi nhận ra một điều dường như đã trở thành sự thật: chú của chúng tôi thật tuyệt vời vì ông đã dành cả cuộc đời mình để chăm sóc và yêu thương.

Quay lại đầu trang

Bài văn mẫu 3: Nhập vai bạn đội viên kể lại bài thơ Đêm nay Bác không ngủ được.

ĐỀ 6: Đóng vai đội viên kể lại bài thơ Đêm qua Bác không ngủ.

phân công

Mùa thu năm 1950, Đảng bộ và chính quyền ta quyết định mở chiến dịch Cao Bắc Lạng (còn gọi là chiến dịch biên giới) nhằm chọc thủng tuyến phòng thủ của thực dân Pháp xung quanh căn cứ địa Việt Bắc, mở đường giao thông liên lạc. giữa nước ta với các nước kết nghĩa như Trung Quốc, Liên Xô, … Quân ta đã chuẩn bị lực lượng tương đối tốt, có sự phối hợp chặt chẽ trên chiến trường để giành thắng lợi.

Trước khi bắt đầu chiến dịch, Bác đến thăm một đơn vị bộ đội và ở cùng các chú. Đêm mưa, trời rét, các chú bộ đội ngủ quanh các chú. Riêng chú thì không ngủ. Những người ngồi bên bếp lửa, hai tay chắp trên đầu gối, đôi mắt thâm quầng, những nếp nhăn hằn sâu hơn trong ánh nắng chói chang.

Đêm đã khuya. Khung cảnh chìm trong bóng tối. Thỉnh thoảng bạn có thể nghe thấy tiếng chim đêm đập cánh. Tiếng mưa rơi lộp độp trên nóc cabin. Đồng đội của tôi đã ngủ một giấc ngon lành sau một ngày hành quân vất vả. Tôi quay lại bếp lửa nhìn Bác Hồ – vị cha già kính yêu của quân dân Việt Nam. Các chú đốt lò, hơi nóng lan tỏa khắp lều ruộng. Sau đó các cô chú đi may chăn cho từng chiến sĩ. Người chú coi trọng giấc ngủ của các chiến sĩ nên kiễng chân rất nhẹ nhàng, cố gắng không phát ra tiếng động. Cô chú chăm sóc các chú bộ đội không khác gì một người mẹ yêu thương chăm sóc các cậu con trai của mình.

Tôi dõi theo từng bước đi của Bác mà lòng tràn ngập niềm kính yêu và biết ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng soi bóng Bác trên vách tre sơ sài. Tình thương của Bác đã sưởi ấm cho những người lính trước khi ra trận. Tôi cảm thấy được che chở trong tình yêu bao la và nồng nàn này. Trái tim tôi như thắt lại và vỡ òa vì xúc động. Tôi khẽ thì thầm:

– Chú ơi, sao chú chưa ngủ? bạn rất lạnh?

Bác không trả lời câu hỏi của tôi nhưng ân cần dặn dò:

– Anh chỉ cần ngủ ngon để mai còn sức đánh giặc!

Tôi vâng lời Bác, nhắm mắt xuôi tay mà lòng không yên. Những người lính trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác thì vừa già vừa yếu. Làm thế nào một người không ngủ được có thể đủ tỉnh táo để lãnh đạo chiến dịch quyết liệt này?

Thời gian trôi qua trong im lặng. Trời sẽ sáng. Khi tỉnh dậy lần thứ ba, tôi ngạc nhiên khi thấy Bác vẫn ngồi như tượng, đôi mắt nặng trĩu, trầm ngâm nhìn ngọn lửa hồng. Không thể chịu đựng được, tôi phải nói:

– Người yêu! Vì lý do sức khỏe, xin hãy chợp mắt một chút!

Chú tôi nhẹ nhàng nói với tôi:

– Nó không làm phiền tôi! Bác không ngủ yên được. Trời mưa và lạnh quá, cả đám đang ngủ trong rừng, làm sao để khỏi bị ướt?! Cô chú sốt ruột lắm, chỉ mong sáng nay sớm ra mắt!

Nghe Bác nói mới hiểu tình yêu thương của Bác sâu sắc và vô bờ bến biết bao! Các chú đã chăm lo cho bộ đội và công dân cũng như chiến dịch và cuộc kháng chiến anh dũng, gian khổ của toàn dân. Tình yêu này bao gồm đất nước và con người.

Tôi hạnh phúc và tự hào biết bao khi được là chiến sĩ chiến đấu dưới ngọn cờ vẻ vang của Đảng và Bác Hồ! Người bác đã đánh thức trong tôi tình bạn thân thiết, tình yêu giai cấp đẹp đẽ và cao cả. Không thể chịu được cảnh ngủ yên trong chăn ấm cạnh đèn đỏ trong khi đồng đội còn đang chịu nhiều gian khổ, tôi nằm thao thức bên nhà Bác. Dường như thấu hiểu nỗi lòng của tôi, những đốm lửa hồng cũng nhảy múa hạnh phúc đã bừng sáng hơn.

trở lại đầu trang

Similar Posts