Đề bài: Kể về một tấm gương tốt trong học tập hay trong việc giúp đỡ bạn bè mà em biết

Chủ đề: Chia sẻ tấm gương sáng trong học tập hoặc giúp đỡ bạn bè mà em biết. Theo đó, Baivan sẽ gửi tới các bạn 3 phương án + mẫu thử để các bạn tham khảo. Từ đó giúp có những bài viết tốt nhất cho bản thân. Câu trả lời:

Nội dung bao gồm:

Bài 1: Chia sẻ tấm gương học tập tốt hoặc giúp đỡ bạn bè mà bạn biết

tặng

1. Mở bài:

  • Tôi giới thiệu với bạn Tuấn bạn của tôi.
  • Mô tả ngắn gọn thành tích học tập hoặc việc làm tốt của bạn.

2. Nội dung:

  • Kể cho tôi nghe về những điểm nổi bật của bạn bạn.
    • Hoàn cảnh gia đình Tuấn
    • Thành tích học tập.
    • Mối quan hệ của bạn với bạn bè và giáo viên của bạn là gì?
    • Tuấn đã giúp tôi như thế nào?
  • Bạn đã học được gì khi chơi với người bạn này?

3. Kết luận:

  • Viết ra cảm nhận của bạn về người bạn này (tự hào, ngưỡng mộ).
  • Nêu bài học giao tiếp bạn bè (gần mực thì đen, gần đèn thì rạng).

viết

Trong cuộc sống không phải ai cũng may mắn được sống trong tình yêu thương của cha mẹ. Không phải bạn nào cũng may mắn được tung tăng cắp sách đến trường. Có những bạn có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn nhưng rất có nghị lực vượt khó vươn lên trong học tập và cuộc sống. Bạn này là Tuấn – bạn học của tôi.

Tuấn năm nay bằng tuổi tôi. Kích thước nhỏ. Nước da ngăm đen nhưng khuôn mặt lại tròn và điều gây ấn tượng mạnh nhất là đôi mắt trong và sáng. Nhìn Tuấn, ai cũng bảo Tuấn là con nhà có điều kiện. Quần áo luôn sạch sẽ, phẳng phiu. Chiếc thắt lưng màu đỏ luôn được đeo ngay ngắn ở phía sau. Bạn trông tuyệt lắm. Còn Tuấn là học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của lớp 6E trường THCS Kiền Bái. Bố của Vân bỏ nhà đi từ khi bạn còn rất nhỏ nên cuộc sống của hai mẹ con rất vất vả, mẹ phải đi làm ăn xa để kiếm tiền nuôi Tuấn. Hãy nghe bạn bè nói: “Mẹ con về quê lâu rồi. Có khi mất mấy năm mới về. Xin lỗi mẹ vất vả, con cố gắng giúp mẹ một chút. ” Mẹ ơi, mẹ con mình sắp đến rồi.

Do mẹ không đi làm được nên Tuấn ở với bà nội và hai chú. Cả hai đều làm việc đồng áng vất vả, mệt nhọc hàng ngày. Biết cuộc sống còn nhiều khó khăn nên ngoài giờ học Tuấn thường xuyên phụ giúp bà nội và hai cô chú. Ngoài giờ học, Tuấn làm việc ở nhà, chẳng hạn như B. Nhổ cỏ, chăn bò trên bến, gặt lúa trên rẫy, đun nước, nấu cơm … Những lúc rảnh rỗi, bạn sẽ nhặt nhạnh thức ăn thừa. hoặc đếm số bát hương thuê từ mảnh. Thỉnh thoảng bạn lại gánh rau muống ra chợ Trịnh bán kiếm tiền mua đồ dùng học tập.

Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng Tuấn vẫn đến trường hàng ngày, trừ những lúc ốm đau phải nghỉ học, không nghe được bài của cô giáo, Tuấn sẽ nhờ các bạn học lại bài để không bị chậm kiến ​​thức. . Do bận việc nhà, thỉnh thoảng anh đun nước, hái rau … Văn cũng xuất bản sách để phê bình. Khi học, em luôn cố gắng làm bài tập thầy cô giao. Xuất thân trong một gia đình nghèo, Tuấn được bạn bè hoặc anh chị tặng cho một bộ sách cũ. Mỗi khi soạn bài, Tuấn phải mượn sách của bạn để làm bài. Năm nay, cô Nhung – giám đốc tặng cho các bạn một bộ sách mới, Tuấn rất vui và hứa với cô sẽ bảo quản an toàn.

Nhà bạn ở đội 1 – xa trường, mỗi khi đi học bạn dậy sớm hơn, đến trường vào ngày mưa con đường trở nên khó đi hơn, đường lầy lội và rất trơn, chiếc xe đạp cũ của bạn bị rất nhiều Nếu nó bị hỏng, vẫn đi xe đường dài. Ngày đó tôi cố gắng đợi các bạn đến trường để cùng vui, dù khó khăn đến mấy tôi vẫn cố gắng học và đến trường mỗi ngày.

Ở trường, Tuấn học giỏi toán. Cô Huệ luôn khen ngợi bạn nhanh nhẹn và thông minh. Bạn thật tốt bụng. Nếu bạn thấy ai đó gặp khó khăn, hãy luôn yêu cầu giúp đỡ. Thật không may, năm ngoái trong lễ hội tiếng Anh, tôi bị ngã và bong gân, đau rất nhiều. Tuấn một mình dìu tôi về nhà, bôi mỡ cho tôi. Đối với thầy cô, ông bà và những người lớn tuổi, Tuấn luôn lễ phép, ngoan ngoãn và có một cuộc sống bình yên hơn.

Tuấn thực sự là một tấm gương sáng để em học tập. Cuối năm ngoái, bạn được giám thị đề nghị khen tặng danh hiệu “Học sinh yếu kém vượt khó” của trường.

Quay lại đầu trang

Bài mẫu 2: Chia sẻ một tấm gương học tốt hoặc giúp đỡ bạn bè mà em biết

tặng

1. Mở bài:

  • Giới thiệu một người bạn tên Khoa.
  • Bạn được mọi người yêu quý đến mức nào?

2. Nội dung:

  • Hãy kể cho tôi nghe về những điểm nổi bật của bạn bạn.
    • ngoại hình của bạn
    • tính cách của bạn là gì
    • Hành trình học tập của bạn.
    • Mối quan hệ của bạn với bạn bè và giáo viên của bạn là gì?
    • Gia đình Khoa có phải là con nhà nòi không?
  • Bạn đã học được gì khi chơi với người bạn này?

3. Kết luận:

  • Viết ra cảm nhận của bạn về người bạn này (tự hào, ngưỡng mộ).

phân công

Ở lớp 6A, tôi thân với Khoa nhất. Cô là một học sinh chăm ngoan, học giỏi nên được nhiều người yêu mến.

Hàng ngày, Khoa thường mặc đồng phục của trường: quần xanh đen và áo sơ mi trắng. Khoa có nước da ngăm đen, dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt trái xoan với chiếc mũi hếch ngộ nghĩnh và đôi mắt biết cười.

Khoa là người vui tính, hay nói và hay đùa suốt ngày, với bạn bè anh luôn sẵn sàng giúp đỡ. Điểm số các môn học và bài kiểm tra thường xuyên của bạn luôn cao. Nó học giỏi như vậy nhưng chưa bao giờ thấy nó tỏ ra kiêu căng dù là nhỏ nhặt nào. Bạn bè nam nữ đều yêu quý và kính trọng Khoa. Thầy cô thường khen Khoa có tính tự lập cao và đó cũng là đức tính cao đẹp của Khoa mà chúng ta cần học hỏi.

Khoa không chỉ là một học sinh giỏi mà còn rất chăm chỉ. Bất cứ việc gì Khoa nhúng tay vào, cô ấy đều làm một cách chu đáo và cẩn thận. Ở nhà, Khoa là một đứa con ngoan. Ngoài việc học, Khoa còn phụ giúp bố mẹ một số việc mua sắm để bố mẹ có thời gian nghỉ ngơi. Góc học tập của khoa cũng rất ngăn nắp. Sách, đồ dùng học tập, mọi thứ …

Khoa là một người bạn tốt, một tấm gương sáng xứng đáng là Đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.

Quay lại đầu trang

Bài 3: Chia sẻ tấm gương học tốt, giúp đỡ bạn bè mà bạn biết

tặng

1. Mở bài:

  • Giới thiệu một người bạn tên Sinh.
  • Hãy để tôi kể cho bạn nghe về những điều tôi ngưỡng mộ ở bạn.

2. Thân bài:

  • Chúng ta đã gặp nhau như thế nào?
  • Hãy kể cho tôi nghe về những điểm nổi bật của bạn bạn.
    • Những ấn tượng đầu tiên về bạn.
    • Thành tích học tập.
  • Những kỷ niệm khó quên khiến tôi rất ngưỡng mộ bạn.
  • Bạn đã cứu Mai như thế nào?
  • Bạn có thể đồng hành và giúp đỡ Mai như thế nào?

3. Kết luận:

  • Viết ra cảm nhận của bạn về người bạn này (tự hào, ngưỡng mộ).
  • Nêu bài học giao tiếp bạn bè (gần mực thì đen, gần đèn thì rạng).

phân công

Mặc dù cả hai chúng tôi học khác trường nhưng từ trước đến nay, tôi luôn ở trong nhà và chơi với Sinh. Tôi rất biết ơn Sinh vì những điều Sinh đã làm cho Mai – hàng xóm của tôi và cũng là bạn học của Sinh và Sinh thời tiểu học.

Tôi đã ở CM2 ngày hôm đó. Lớp tôi có nhiều học sinh chuyển trường nên tập thể lớp không đoàn kết. Giờ ra chơi, mọi người mới chuyển đến không biết bạn phải chơi một mình, bạn học cũ thì có bạn cũ chơi cùng. Tôi làm bạn với Mai từ hồi mẫu giáo. Hai chúng tôi thân nhau và bố mẹ tôi cũng là bạn thân nên tôi coi Mai như em gái. Gia đình hai bên đều giàu có nên tôi và Mai có điều kiện đi học ở nhiều nơi, tham gia nhiều câu lạc bộ văn hóa thể thao. Hai người vẫn ở bên nhau. Trong số học sinh mới của lớp có một bạn tên Sinh mới từ quê lên. Có thể do bạn ra ngoài thường xuyên nên da bạn đen sạm nhưng khỏe mạnh. Sinh ra lầm lì, ít giao tiếp nhưng rất chăm học và tài năng. Sinh ra đã có thể chơi đàn organ. Mỗi khi đến giờ hát, Sinh đánh đàn và hát tập cho cả lớp nghe. Chúng tôi đang rất vươn lên. Một lần tôi và Mai ra Hồ Tây chơi. Thấy nước mát, Mai xuống bậc thềm dưới hồ múc nước rửa tay. Tháng 5 vừa rồi bỗng trượt chân ngã. “Có thể không biết bơi”. Tôi nhớ. Tôi định sà xuống, bơi ra cứu Mai thì hai chân co quắp lại. Tôi sợ đến mức hét lên, “Cứu, giúp, ai đó đang chết đuối”. Tôi chưa kịp nói hết câu thì đã thấy một bóng đen lặn xuống nước. Tôi lùi lại, Sinh, chính là anh ấy. Sinh cõng Mai vào bờ. Có thể ngất xỉu. Tôi phải hồi sức cho Mai và tôi đã hét rất to “đi gọi bác sĩ”. sinh xa. Năm phút sau, bác sĩ đến… Mai nằm khóc, bố mẹ Mai cũng vậy. Tôi ngồi xuống nắm tay Mai. Mẹ Mai gục đầu vào vai bố Mai khóc nức nở. Các bác sĩ đã cố gắng hết sức nhưng cánh tay phải của Mai đã vĩnh viễn bất động. Kể từ đó, Mai lầm lì và tự ti. Chỉ có tôi và Sinh – ân nhân của Mai – có thể nói chuyện với Mai. Mai có thể đi học bằng cách nào? Tôi hỏi Sinh, Sinh đáp ngay: Tập viết lại bằng tay trái. Hàng ngày, Mai phải tập viết dưới sự hướng dẫn của Sinh và gợi ý của tôi. Năm tháng trôi qua nhanh chóng, Mai hồi phục sức khỏe nhanh chóng và thích nghi nhanh với hoàn cảnh. Tôi luôn ở bên an ủi Mai và Sinh luôn ở bên khi ai đó cười nhạo Mai hay chọc ghẹo cả hai chúng tôi. Mai dần vui vẻ hơn, cười nhiều hơn và học giỏi như xưa. Cuối năm học, tôi và Sinh đã nêu gương tốt cho toàn trường. Tất nhiên, cả ba đều là học sinh xuất sắc. Vài ngày sau, Sinh chạy đến nhà Mai, mừng rỡ vẫy tờ báo và reo lên: “Có tin vui, Mai ơi, Lan ơi!”. Tôi chộp lấy tờ giấy, lướt nhanh và hét lên: “Ngày mai bác sĩ nói nếu em tập luyện chăm chỉ thì tay phải của em sẽ cử động được. Khỏi phải nói các bạn cũng biết niềm vui của tôi và Mai, cả Sinh nữa. Em cảm ơn Sinh, cảm ơn bác sĩ là bố của Sinh. Mai cố gắng bắt tay anh, động tác dễ nhất. Rồi Sinh Mai dần tập khoanh tay, cử động ngón tay và cuối cùng là cầm bút để viết. đã thành công vào tháng Năm.

Qua lớp sáu, Mai hoàn thành phục hồi sức khỏe. Giờ đây, dù không còn học chung với Mai và Sinh nhưng tôi sẽ luôn nhớ về những kỉ niệm đẹp của ba chúng tôi.

Quay lại đầu trang

Similar Posts