Đề bài: Kể về một kỉ niệm thời thơ ấu làm em nhớ mãi.

Đề bài: Kể về một kỉ niệm tuổi thơ mà em sẽ nhớ mãi. Theo đó, Baivan sẽ gửi tới các bạn 3 phương án + mẫu thử để các bạn tham khảo. Từ đó giúp có những bài viết tốt nhất cho bản thân. Câu trả lời:

Nội dung bao gồm:

Đề bài 1: Kể về một kỉ niệm thời thơ ấu mà em sẽ luôn nhớ.

tặng

1. Mở bài: Giới thiệu thời gian, địa điểm tổ chức sinh nhật.

2. Nội dung:

  • Bố mẹ cho tôi về quê một tuần để thăm ông bà nội, ngoại.
  • Ông bà và các anh đã đợi sẵn ở bến xe để đón tôi.
  • Ông bà đưa về nhà, tôi rửa mặt mũi rồi đứa em tên Hoa kéo về nhà.
  • Một lúc sau, Hoa lấy hết đồ nghề ra giữa sân và bắt đầu chỉ cho tôi cách chế tạo một con diều.
  • Những ngày sau đó, tôi còn được Hoa đưa đi khám phá nhiều điều thú vị khác.

3. Kết bài: Hình thành suy nghĩ của anh / chị.

viết

Tuổi thơ là quãng thời gian đẹp đẽ và bình yên nhất đối với mỗi chúng ta. Tuổi thơ này chứa đựng biết bao kỉ niệm, có kỉ niệm vui, cũng có kỉ niệm buồn nhưng đều giúp ta trưởng thành hơn, trưởng thành hơn. Trong những kỉ niệm đẹp đẽ ấy, khoảnh khắc được trở về quê hương đã ghi dấu ấn sâu đậm trong tôi và là kỉ niệm không bao giờ quên.

Sau một năm học chăm chỉ, bố mẹ cho tôi về quê ngoại một tuần để thăm ông bà và gia đình. Nghe đến đây tôi ngán ngẩm lắm, nghĩ đến những ngày hè nóng nực ở nhà chán ngắt mà lòng buồn vô hạn. Nhưng bố mẹ quyết định nên tôi không dám không đồng ý. Ngày bố mẹ bắt xe về quê, lòng tôi chùng xuống. Xe sang số, hình ảnh thành phố nhộn nhịp dần dần mờ nhạt, cảnh vật bắt đầu biến thành những cánh đồng lúa xanh bạt ngàn trải dài ngút tầm mắt, những ngôi nhà dần thưa thớt hơn. Quê tôi ở ngoại thành Hà Nội, tôi đến chưa đầy một tiếng đồng hồ. Ông bà và các anh đã đợi sẵn ở bến xe để đón tôi. Mọi người đều hào hứng và vui vẻ.

Ông bà đưa về nhà, tôi rửa mặt mũi rồi đứa em tên Hoa kéo về nhà. Cô ấy dẫn tôi đến một góc bí mật và lôi ra vô số tờ giấy màu, thanh tre,… Anh ấy nói rằng anh ấy biết tôi sẽ trở lại, vì vậy anh ấy đã làm những thứ đó đợi đến khi tôi đến và làm sáo rồng. Nói xong Hoa cười thật chặt, nụ cười sắc lạnh ngay lập tức khiến tôi có cảm giác thân thiết với Hoa, dù trước đó tôi và cô ấy rất ít khi nói chuyện.

Một lúc sau, Hoa lấy hết đồ nghề ra giữa sân và bắt đầu chỉ cho tôi cách chế tạo một con diều. Những chiếc lược tre được thu hoạch trước, nhẵn bóng, giấy xanh đỏ trông rất sặc sỡ,… Hòa vừa hướng dẫn tôi vừa xoay diều, nhưng chẳng mấy chốc chiếc diều của anh đã hết. Một cánh diều tuyệt vời với màu đỏ tươi làm chủ đạo. Sau một thời gian, cánh diều của tôi cuối cùng đã sẵn sàng, nó siêu xoắn và có vẻ hơi mỏng manh. Nhưng tôi vẫn rất vui vì đây là lần đầu tiên tôi được làm đồ chơi của riêng mình. Thả diều xong, chúng tôi ra bờ kè làng thả, Hoa thả diều rất điêu luyện, chẳng mấy chốc cánh diều đã bay, hòa cùng tiếng gió là tiếng sáo của cánh diều nghe thật ngọt ngào, êm đềm. . nghiêm túc. Chúng tôi đã dành cả buổi chiều để chơi cùng nhau. Hoa đã thay đổi suy nghĩ về những kỳ nghỉ hè nhàm chán ở quê.

Những ngày sau đó, Hoa còn đưa tôi đến với nhiều điều thú vị khác: chăn trâu, bắt cá, bơi sông,… Những niềm vui tuổi thơ mà tôi sẽ không bao giờ có được nếu không có những kỳ nghỉ hè này. .

Những ngày nghỉ lễ, tôi không muốn xa quê, ông bà ngoại và bé Hoa. Kỳ nghỉ này khiến tôi thêm yêu quê hương, yêu nơi chôn rau cắt rốn của mình. Em sẽ khắc ghi những kỉ niệm này mãi trong tim, đó cũng là động lực để em phấn đấu học tập thật tốt để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

trở lại đầu trang

Bài văn mẫu 2: Thảo luận về một kỉ niệm thời thơ ấu mà em sẽ luôn nhớ.

tặng

1. Mở bài: Giới thiệu thời gian, địa điểm tổ chức sinh nhật.

2. Nội dung:

  • Nhớ những buổi chiều hè lũ trẻ tụ tập trong làng thả diều.
  • Tôi và những người bạn trong xóm cùng nhau hò hét, thi đua.
  • Nhờ những kinh nghiệm quý báu này, tôi đôi khi được đặt biệt danh là “diều hâu”.
  • Bây giờ con diều cũ đã được đặt lại chỗ cũ để nhường chỗ cho những con cua ngày nay.

3. Kết bài: Hình thành suy nghĩ.

viết

“Tuổi thơ”, mỗi khi nói ra ba từ này, trái tim tôi lại thổn thức. Bao kỷ niệm đã tuôn trào, nhưng chỉ còn cách em nhớ mãi. Ồ! “dragon” ở thì quá khứ.

Nhớ những buổi chiều hè lũ trẻ tụ tập trong làng thả diều. Họ chạy để mặc cho những cơn gió giật tung cánh diều. Ồ! Tôi hạnh phúc biết bao khi nhìn thấy cánh diều của mình từ trên trời cao vờn gió. Tôi và những người bạn trong xóm cùng nhau hò hét, thi đua. Có một con diều tốt đang bay cao nhất, nó liên tục nổ. Sau đó, khi một con rồng nào đó đứng dậy, vẻ mặt rất tức giận và cố gắng hạ gục con rồng đáng ghét đó. Vâng, không may là anh ta có một con rồng giả. Khi vừa bay lên trời, anh ta chúi mũi xuống đất. Có chiếc xe hụt hơi mà quay. Vâng, thứ hạng của diều không chỉ dựa vào diều tốt hay xấu, mà còn dựa trên kỹ năng của diều. Bằng cách bay với đôi tay khéo léo, tôi đã học được một số thủ thuật để thả diều. Đây là nơi thả diều, bạn rung tay khi thả diều cần mang theo keo và dây diều. Nếu hôm đó thấy gió to thì buộc một đoạn dây vào dây diều, nếu gió yếu mà diều không bay được thì gỡ một phần dây ra cho nhẹ. phần thưởng cho những kinh nghiệm quý giá này. “Vua của Hang lượn”. Chà, chắc là tôi chưa nói, chẳng qua là cuối chuyến bay, ai bay cao nhất mới được cái biệt danh quý giá đó.

Bây giờ con diều cũ đã được đặt lại chỗ cũ để nhường chỗ cho những con cua ngày nay. Tuy nhiên, tôi không còn có thể chạy và nhảy trên những cánh đồng đầy rơm. Tôi sẽ không bao giờ nhớ mãi cảm giác được bay cùng cánh diều …

trở lại đầu trang

Bài 3: Kể về một kỉ niệm tuổi thơ mà em mãi nhớ.

tặng

1. Mở bài: Giới thiệu thời gian, địa điểm tổ chức sinh nhật.

2. Nội dung:

  • Trong số các môn học, em sợ nhất là môn chính tả vì chữ viết của em rất xấu.
  • Mẹ tôi thường xuyên giám sát việc học của tôi.
  • Người mẹ biết chuyện cũng không mắng mỏ mà còn đưa ra những lời khuyên thân tình.
  • Tôi đã thành công khi dành một giờ mỗi ngày để sao chép.
  • Lần đầu tiên được giáo viên dạy chính tả cho điểm 10, tôi đã rất vui.

3. Kết bài: Chia sẻ suy nghĩ của bạn.

viết

Năm nay em sẽ vào lớp 6, nhưng em sẽ không bao giờ quên được những kỉ niệm thời thơ ấu. Trong những cuốn hồi ký này, có câu chuyện tôi tập làm văn khi tôi học lớp 3. Một phần cũng nhờ những tháng ngày rèn luyện vất vả đó mà tôi đã trở thành một học sinh giỏi văn.

Trong số các môn học, em sợ nhất là môn chính tả vì chữ viết của em rất xấu. Bất cứ khi nào đến lúc đọc chính tả, tôi cảm thấy đau khổ. Tôi chưa bao giờ đạt điểm cao trong môn học này. Nhiều buổi tối tôi giở bài tập về nhà, im lặng nhìn những điểm kém và những lời phê bình gay gắt của cô giáo, rồi tủi thân và khóc. Mẹ tôi thường xuyên giám sát việc học của tôi. Người mẹ biết chuyện cũng không mắng mỏ mà còn ân cần khuyên nhủ:

– Mình là người lớn rồi, phải cố gắng viết thật hay. Ông bà ta nói nét chữ là nét người!

Tôi đã suy nghĩ về điều đó và cảm thấy lời khuyên của mẹ tôi rất đúng đắn. Vì vậy, tôi quyết định luyện viết mỗi ngày cho đến khi chữ của tôi trở nên sạch đẹp.

Tôi đã thành công khi dành một giờ mỗi ngày để sao chép. Đầu tiên, tôi chép bài tập đọc trong sách giáo khoa. Sau đó tập chép các bài thơ ngắn. Mẹ dạy tôi cầm bút thoải mái để có thể viết lâu mà không bị mỏi. Tôi đã làm theo và quen với cách cầm bút này. Tôi viết mỗi bài nhiều lần vào giấy nháp, khi nào thấy tương đối sạch đẹp thì chép vào vở. Khi tôi viết xong, tôi nhờ mẹ tôi viết ra. Mẹ em chỉ cho em 5 và 6 điểm trong những buổi học đầu tiên vì em còn mắc lỗi chính tả, nét chữ chưa đều. Tôi không nản lòng, tôi cố gắng nhiều hơn nữa.

Trong bài học thứ chín và thứ mười, tôi đã tiến bộ rất nhiều. Những nét vẽ đều đặn và thẳng hàng dần hiện ra dưới ngòi bút của tôi. Mẹ không ngừng động viên để tôi tăng thêm quyết tâm chiến đấu.

Lần đầu tiên được giáo viên dạy chính tả cho điểm 10, tôi đã rất vui. Cô giáo khen tôi trước lớp và khuyên bạn bè hãy coi tôi là tấm gương sáng để học hỏi.

Tôi luôn ghi nhớ những lời mẹ nói và thầm cảm ơn mẹ. Tôi lấy ra một cuốn sổ có số 10 màu đỏ tươi và đưa cho mẹ tôi xem. Mẹ vỗ đầu tôi và nói:

Vì vậy, tôi đã thắng. Em đã trở thành một học sinh có ý chí và nghị lực học hỏi. Mẹ tự hào về bạn. Cha mẹ của bạn sẽ rất vui mừng với tin tức này!

Kể từ đó, biệt danh Tuan-Hahn, do những người bạn cùng lớp tinh nghịch đặt cho tôi, đã biến mất. Tuy nhiên, tôi vẫn kiên trì luyện viết để cải thiện bài viết của mình. Sau Tết, em sẽ tham gia cuộc thi vở sạch chữ đẹp do trường tổ chức.

Đúng là có chí thì nên kim, có công mài sắt phải không các bạn?

trở lại đầu trang

Similar Posts