Đề bài: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ.

Đề bài: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ. Theo đó, Baivan sẽ gửi tới các bạn 3 phương án + mẫu thử để các bạn tham khảo. Từ đó giúp có những bài viết tốt nhất cho bản thân. Câu trả lời:

Nội dung bao gồm:

Bài văn mẫu 1: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ – đạt điểm cao môn Toán

tặng

1. Giới thiệu: Thu hồi là gì?

2. Nội dung:

  • Tập trung nói về kỷ niệm đó.
  • Chuyện đó xảy ra ở đâu và khi nào (những ngày đầu tiên đi học) với ai (cô giáo Hà).
  • Chuyện đã xảy ra như thế nào? (bắt đầu, phát triển, kết quả).
    • Tôi không hiểu cô ấy đã dạy tôi những gì.
    • Hà nhìn thấy điều này và viết một bản nháp.
    • Tôi lấy tờ giấy vò nát và nhét nó trên bàn làm việc.
    • Giáo viên trả bài kiểm tra và tôi được 8 điểm.
  • điều gì làm cho tôi xúc động Vui mừng như thế nào?

3. Kết luận: bạn nghĩ gì về kỉ niệm này?

viết

Ai cũng đầy ắp kỉ niệm tuổi thơ. Đặc biệt là những ngày đầu tiên đến trường, được gặp gỡ và làm quen với biết bao thầy cô, bạn bè sẽ luôn là một kỉ niệm khó quên.

Những ngày đầu tiên đi học, cô giáo luôn khen tôi có nét chữ đẹp và đều đặn. Tôi giỏi văn, nhưng tôi không giỏi toán, đó là môn tôi sợ nhất. Mặc dù cô giáo đã dạy và hướng dẫn em làm bài rất cẩn thận, tỉ mỉ nhưng vì sợ môn này nên em chưa hiểu hết những lời cô dạy. Biết chuyện, cô đổi chỗ cho tôi và ngồi cạnh Hà – một trong những học sinh đứng đầu lớp chuyên Toán – để cùng học. Làm việc cùng nhau trong các bài tập nhóm đã giúp tôi tiến bộ hơn rất nhiều. Tôi đã học được phương pháp toán học của bạn. Ngay cả với những vấn đề khó, hãy hướng dẫn họ cách tiếp cận vấn đề và tìm ra giải pháp phù hợp. Từ một học sinh yếu kém môn Toán, em bắt đầu nảy sinh niềm đam mê và yêu thích môn học.

Một lần trong một bài kiểm tra toán, tôi đã trượt. Tôi ngồi vật lộn để cho nó trôi qua gần hết ngày. Hà nhìn thấy điều này và viết một bản nháp. Vì vậy, hãy quấn nó lại và đưa nó cho tôi một cách nhẹ nhàng. Tôi rất vui khi được các bạn giúp đỡ nhưng đồng thời trong lòng tôi cũng thấy khó chịu. Sau đó tôi lấy tờ giấy vò nát và đặt nó trên bàn làm việc. Đột nhiên, tôi nhớ đến lời của Sư phụ: “Thất bại là mẹ của thành công”. Không phải lúc nào tôi cũng muốn mình yếu môn toán. Hà cũng giục tôi lấy tờ giấy chép ra. Nhưng bản thân tôi kiên quyết từ chối và tiếp tục nghĩ cách làm. Khi chỉ còn khoảng năm phút để làm bài tập, những lời của giáo viên đã xuất hiện trong tâm trí. Khi đang phác thảo các công thức đã học, tôi đột nhiên phát hiện ra rằng mình đã quên một phép tính. Tôi nhanh chóng sửa lại bài tập của mình. Khi tiếng trống báo hết thời gian làm bài là lúc bạn hoàn thành bài thi.

Cô giáo giao bài kiểm tra và tôi được điểm 8 – một kết quả xứng đáng với những nỗ lực của cô. Hà cũng rất vui khi thấy con học giỏi hơn trước. Cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, trong lòng lại thấy vui vẻ.

trở lại đầu trang

Bài văn mẫu 2: Kể về một kỉ niệm đẹp – bạn bị điểm kém

tặng

1. Mở bài:

Thu hồi là gì?

2. Thân bài:

  • Tập trung nói về kỷ niệm đó.
  • Việc đó xảy ra ở đâu và khi nào (làm bài văn với ai) (Cô Hương).
  • Chuyện đã xảy ra như thế nào? (bắt đầu, phát triển, kết quả).
    • Hôm nay cô Hương trả bài kiểm tra cho lớp.
    • Nhận 3 điểm.
  • What khiến tôi xúc động Cảm xúc như thế nào (nêu các biểu hiện của cảm xúc).

3. Kết luận: bạn nghĩ gì về kỉ niệm này?

viết

Vậy đó các bạn. Tôi vẫn nhớ lần đi học lại môn văn hôm đó, có lẽ đó là giây phút tủi nhục và đau đớn nhất đối với tôi. Một điểm 3 lớn trong bài luận của tôi. Tôi sẽ kể cho bạn nghe kỷ niệm buồn nhất và đáng nhớ nhất của tôi.

Hôm nay cô Hương trả bài kiểm tra cho lớp. Cô ấy bước đến chỗ tôi đặt thẻ lên bàn, vẻ mặt không hài lòng. Tôi đã xem bài kiểm tra. Ôi chúa ơi! một con 3 đồ sộ, tôi choáng váng, tim như ngừng đập, không thể tin được. Tôi lắp bắp, không, không thể!

Tôi cố trấn tĩnh và nhìn lại, con số 3 in rõ trong khung chấm đỏ rất rõ, như đang trêu chọc và cười nhạo tôi. Để gấp bài nhanh chóng, vị thần tội nghiệp quay lại nhìn đám bạn như đi tìm người cùng cảnh ngộ với mình. Dường như mọi người đều hài lòng với kết quả của mình, không ai để ý đến nỗi buồn của tôi. Chắc bạn đang nghĩ rằng tôi thường được 8 trên 9 vì là cây văn học của lớp! Càng nghĩ lại càng thấy xấu hổ nên cúi đầu xuống bàn xem lại bài của mình. Câu nói của chị Hương Coffee như hiện ra rõ ràng trước mắt tôi: Bài viết lạc đề!

Tôi đã đọc lại bài viết một cách cẩn thận và nhận ra mình đã sai. Hương yêu cầu tả một dòng sông mà em đi chia sẻ một kỉ niệm sâu sắc từ thuở ấu thơ. Đề không khó, chỉ vì mình chủ quan quá, đọc không kỹ nên thấy gà thành cuốc, cuối cùng lại nhầm đề. Sao tôi lại bối rối một cách ngu ngốc như vậy, tôi đã tự trách mình. Nhớ lại những lần đó, tôi đặt đơn hàng đầu tiên trước ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè mà quên mất lời dặn của cô Hương “Hãy kiểm tra thư trước khi nộp”. Có lẽ ỷ lại vào khả năng học hỏi của mình, quá sung sướng trước những lời khen ngợi của thầy cô, bạn bè mà từ đó tôi đã trở thành một cô gái hợm hĩnh. Đáng cho tôi – tôi nghĩ thầm.

Lúc này, bạn Liên nói nhỏ vào tai anh với giọng vui mừng:

– Mẹ kiếp! Hôm nay tôi được 8 điểm! Tôi đã cố gắng trong một thời gian dài. Chỉ cần xem kết quả. Tôi rất hạnh phúc. Bố mẹ tôi cũng sẽ rất vui. Mà sao nhìn em buồn quá, bao nhiêu em nhỉ?

Nghe Liên nói vậy tôi càng buồn và xấu hổ hơn. Liên hài lòng với top 8 môn văn của mình. Đối với tôi, người vẫn nghĩ rằng 8 là tầm thường, tôi đã có 3 ngày hôm nay! Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi đau mà tôi cảm thấy vào lúc đó. Tôi cảm thấy ánh mắt của Sư phụ rất buồn, ngạc nhiên và thất vọng về tôi, cảm giác thực sự rất khó chịu.

trở lại đầu trang

Bài mẫu 3: Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ – Chơi thuyền đóng thùng

tặng

1. Mở bài:

Kỉ niệm nào khiến bạn xúc động? (đã thuê).

2. Nội dung:

  • Tập trung nói về kỷ niệm xúc động đó.
  • Chuyện xảy ra ở đâu, khi nào (thời gian, hoàn cảnh …) với ai (nhân vật).
  • Chuyện đã xảy ra như thế nào? (bắt đầu, phát triển, kết quả).
  • What khiến tôi xúc động Cảm xúc như thế nào (nêu các biểu hiện của cảm xúc).

3. Kết luận: bạn nghĩ gì về kỉ niệm này?

viết

Năm nay tôi học lớp sáu và Nhi học lớp bốn. Bố mẹ Nhi cũng đã đoàn tụ sau hơn 1 năm xa nhau. Tôi và Nhi không liên quan, nhưng chúng tôi rất thân! Đó là nơi tất cả bắt đầu …

Năm đó, tôi học lớp Tư và Nhi học lớp Hai. Tội nghiệp bé Nhi! Bố anh nghiện cờ bạc, nhậu nhẹt từ sáng đến tối, thường xuyên đánh vợ, lăng mạ các con. Mẹ anh không thể chịu đựng được và quyết định đưa anh về với bà ngoại. Nhà bà ngoại anh ấy ở cuối làng cạnh nhà tôi. Vậy là chúng tôi quen nhau từ đó.

Một buổi trưa hè, tôi rủ cô ấy đi chơi vì tôi biết cô ấy đang rất buồn. Tôi hỏi:

– Tôi phải làm gì cho anh đây?

Bé Nhi nói:

– Bạn biết! Tôi đã từng mơ rằng ngôi nhà của tôi giống như một con tàu lớn. Cha là cột buồm vững chắc, mẹ là khoang thuyền che mưa che nắng. Con thuyền của tôi sẽ chở ước mơ của tôi đến đích. Nhưng bây giờ điều đó không bao giờ có thể được thực hiện.

– Đừng buồn! Cố gắng! Đi đi! đi với anh Tôi dắt bé Nhi đi lượm những chiếc lá tre to để gấp chiếc thuyền cho nó trôi trên sông.

Tôi chọn tay to nhất và đánh được một chiếc thuyền xinh xắn cho bé Nhi. Nhưng Nhi không kìm lại được, cô lập tức rơi xuống nước. Nhưng con thuyền không trôi. Anh chìm thẳng vào đám rong biển đang bò giữa dòng. Bé Nhi nói:

– Các! Gia đình tôi bây giờ giống như con thuyền này, không rời đi được, chỉ có thể chìm!

Tôi thấy thương và thương Nhi nên tiếp tục mặc quần áo, lội xuống sông bắt đò. Nước trong dạ dày rồi đến cổ họng. Bất ngờ “rơi” chân tôi trượt xuống một hố bùn giữa sông ngay khi tôi vừa lên thuyền. Tôi cố gắng theo kịp, luôn luôn dùng một tay để nâng thuyền lên khỏi mặt nước. Vài phút sau, tôi bò trở lại bờ trong tình trạng bụng đầy nước, nhưng may mắn là chiếc thuyền không bị hỏng. Bé Nhi tái mặt nhưng nghe lời tôi rất ngoan ngoãn và nói:

– Hãy giữ nó làm kỷ niệm và tin rằng một ngày nào đó nó sẽ có thể tự do bơi lội trên sông.

Sợ bị mẹ mắng, hôm đó tôi và Nhi ngồi bên sông cho đến khi quần áo khô rồi mới lên đường về.

Đến tối tôi sốt cao nhưng đến chiều tôi giấu kín chuyện này. Mẹ tôi tưởng tôi bị sốt nên phát sốt. May mắn thay, tôi đã tốt hơn nhiều vào sáng hôm sau.

Ngày bố mẹ anh làm hòa và sống lại với nhau, anh đã nhờ tôi đưa đò để thả tôi sang sông. Nhưng con thuyền không còn tự do nữa. Thế là tôi và anh tôi lại tất bật gấp những chiếc thuyền nan khác. Những chiếc xuồng lụp xụp chiều hôm ấy từng chiếc trôi về cuối sông. Bí mật giữa tôi và Nhi vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Đó cũng là kỷ niệm tuổi thơ đáng nhớ nhất của tôi!

trở lại đầu trang

Similar Posts