Đề bài: Em hãy viết thư cho bạn ổ miền xa, tả lại khu phố hay thôn xóm, bản làng mình ở vào một ngày mùa đông lạnh giá.

Đề bài: Viết một bức thư cho một người bạn ở vùng sâu vùng xa, miêu tả khu phố, thị trấn nơi em sống trong một ngày đông lạnh giá. Theo đó, Baivan sẽ gửi tới các bạn 3 phương án + mẫu thử để các bạn tham khảo. Từ đó giúp có những bài viết tốt nhất cho bản thân. Câu trả lời:

Nội dung bao gồm:

Ví dụ 1: Viết một bức thư cho một người bạn ở vùng sâu vùng xa và miêu tả khu phố, thị trấn nơi bạn sống trong một ngày mùa đông lạnh giá.

tặng

1. Mở bài:

  • Nơi và ngày, tháng, năm viết.
  • Địa chỉ, lời chào đầu thư
  • Giới thiệu nội dung tôi sẽ viết

2. Thân bài:

  • Mặc một chiếc áo mới màu xám ở mọi nơi.
  • Gió thổi qua mang theo hơi lạnh.
  • Cây cối trong vườn lạnh ngắt, chen chúc nhau.
  • Bất chấp giá lạnh, mùa gặt vẫn dũng mãnh.
  • Mùa đông khiến cuộc sống của con người trở nên yên bình hơn.

3. Kết luận:

  • Cảm xúc của tôi trong ngày đông lạnh giá này.
  • Lời chào, lời chào và lời chào.
  • Dấu hiệu.

viết

Bạn thân! Vậy là chúng tôi đã là bạn được một năm. Nhưng thật tiếc khi bạn không thể về quê ngoại chơi. Dù bây giờ đang là mùa đông lạnh giá nhưng quê hương tôi vẫn đẹp lắm.

Khi chiếc lá xa cành, khi trời se lạnh và những đám mây mùa hạ đang gọi về… thì Đông lại về. Đồng không về đột ngột mà đưa ra lời cảnh báo, có khi rất sớm để mọi người chuẩn bị. Khi Thu đi, Đông đến, làng quê đã đổi khác. Mặc một chiếc áo mới màu xám ở mọi nơi. Bầu trời không còn những tia nắng chói chang. Gió thổi qua mang theo hơi lạnh. Đi đâu cũng thấy bóng dáng của em gái gió. Đôi khi bạn thậm chí có thể nghe thấy tiếng bước chân của chúng bay quanh nhà. Đường làng vẫn xào xạc lá bay. Cây cối trong vườn lạnh ngắt, chen chúc nhau. Có một thân cây trơ trọi với cánh tay khẳng khiu vươn ra như một vận động viên đang khởi động để thi đấu. Nhà nào cũng muốn co lại, nhỏ lại để bớt lạnh. Chòi tre làng vì lạnh mà xích lại gần nhau hơn. Họ đã ở bên nhau, rung chuyển và tin tưởng lẫn nhau. Xa xa, cánh đồng làng mùa đông vẫn trải dài một màu xanh đẹp đến lạ lùng. Bất chấp giá lạnh, mùa gặt vẫn dũng mãnh. Bị bỏ rơi nhiều nhất là những con chim trú đông, chúng trốn đi, để lại một khoảng không cao và rộng. ..

Mùa đông khiến cuộc sống của con người trở nên bình yên hơn, không phải là mùa thu dịu nhẹ, rực rỡ như mùa hạ, tràn ngập sắc xuân mà êm đềm như mọi khi. Cái lạnh cũng gắn kết mọi người lại với nhau. Buổi sáng thức dậy luôn bắt đầu bằng một cốc nước nóng. Đắp lên má, để hơi nước tỏa ra khắp mặt, trên mặt rất dễ chịu vừa ngủ dậy. Tiết trời mùa đông được thần thời tiết thu ngắn lại để ai đi chơi cũng cảm thấy muốn trở về. Mọi người trong nhà cảm thấy vui vẻ hơn khi quây quần bên đĩa xôi. Mùa đông là khoảng thời gian vui nhất khi các bạn học sinh đến trường, xúng xính áo ấm, xinh tươi rạng rỡ. Nhìn những đứa trẻ mặc áo ấm chạy nhảy khắp sân, trông chúng nặng nề, chậm chạp như những chú gấu dễ thương. Người già ngồi trong nhà nói chuyện, uống trà nóng. Cuộc sống cứ trôi đi, có vẻ bình lặng hơn, không vội vàng. Mọi người hãy bình tĩnh để suy nghĩ và suy ngẫm.

Bạn thấy đấy, dù mùa đông đã đến, dù giá lạnh khắp nơi nhưng ngôi làng vẫn đẹp. Đẹp vì cuộc sống ở đây thật yên bình và giản dị. Dù có đi đâu xa, tôi cũng không thể quên được những ngày đông giá rét ấy, nhất là khi ở bên gia đình.

Xin chào!

Hoàng Mai Anh

Quay lại đầu trang

Ví dụ 2: Viết một bức thư cho một người bạn ở vùng sâu vùng xa vào một ngày mùa đông lạnh giá và miêu tả khu vực lân cận hoặc thị trấn nơi bạn sống.

tặng

1. Mở bài:

  • Nơi và ngày, tháng, năm viết.
  • Địa chỉ, lời chào đầu thư
  • Giới thiệu nội dung tôi sẽ viết

2. Thân bài:

  • Mùa đông đến Hà Nội rồi, gió từ sông Hồng, Hồ Tây thổi vào nhà ta lạnh lắm.
  • Hà Nội đông đúc và nhộn nhịp.
  • Đặc trưng nhất của mùa đông ở đây là rất buồn.
  • Trường học ở đây cũng kỳ lạ.
  • Ở thủ đô vẫn có hoa đủ loại.

3. Kết luận:

  • Cảm xúc của tôi trong ngày đông lạnh giá này.
  • Lời chào, lời chào và lời chào.
  • Dấu hiệu.

viết

Bạn Ngọc Linh thân mến!

Tôi đang viết thư cho bạn từ cửa sổ. Mùa đông đến Hà Nội rồi, gió từ sông Hồng, Hồ Tây thổi vào nhà ta lạnh lắm. Mùa đông ở đây vẫn có chút gì đó của quê tôi, nhưng cũng có nhiều thứ khác. Đó là những nét mới lạ rất đặc trưng của xứ lạnh Hà Thành.

Dường như mùa đông ở Hà Nội đến sớm hơn ở quê hương Linh! Kể từ cuối mùa thu, tôi tận hưởng cảm giác mát mẻ của gió mỗi chiều khi tôi đi bộ và đạp xe trên phố. Gió đuổi theo những chiếc lá khô tiếp tục lượn vòng, rồi quay đầu chạy vào đường Thanh Niên. Nhưng chỉ cần bạn đạp xe vào buổi chiều muộn, bạn sẽ cảm thấy cái lạnh len lỏi trên da thịt mình, ngay cả khi bạn đang đi ra ngoài vào cuối mùa thu.

Hà Nội đông đúc và nhộn nhịp. Đây dường như là lý do tại sao mùa đông ở đây vẫn lạnh mà không có người cảm thấy yếu ớt, tê tái như ở quê mình. Đường cũng sạch sẽ và ít bụi hơn nên mặt và môi cũng đỡ nứt nẻ hơn. Nhưng có lẽ mùa đông đặc trưng, ​​nhạy cảm nhất ở đây buồn lắm.

Hãy tưởng tượng, mặc dù đường phố luôn đông đúc xe cộ nhưng mọi người đều có công việc. Mọi người nhanh chóng trở về nhà sau một ngày vất vả và mong được quây quần đầm ấm bên vợ con. Những người khác trốn trong một quán cà phê để chống lại cái lạnh mùa đông. Và bao nhiêu người khác đến và đi một cách vội vã đến nỗi họ không biết mình đang làm gì. Ngay giữa đám đông với tiếng còi xe inh ỏi, ai nấy đều lạnh lùng vô cùng.

Trường học ở đây cũng kỳ lạ. Tôi nhớ trước đây, mặc dù vào mùa đông chúng tôi vẫn thích nô đùa và gây ồn ào, nhưng trong lớp học của tôi ở đây, học sinh sẽ tụ tập thành từng nhóm để nói chuyện. Ra chơi không thấy em ra.

Bạn Ngọc Linh thân mến!

May mà ở đây còn nhiều niềm vui khác, nếu không thì buồn lắm.

Linh ơi! Ở quê tôi mùa đông chỉ thấy vài bông hoa cúc, nhưng ở thủ đô hoa vẫn còn rất nhiều. Thế là ngày nào tôi cũng theo mẹ đi chợ chọn hoa. Tôi thích rất nhiều loại nên những chậu hoa của tôi luôn rực rỡ sắc màu. Nhưng có lẽ điều tôi thích nhất và cũng là điều tôi thường làm nhất trong những ngày đông Hà Thành là vào phòng đọc sách hoặc thư viện của trường. Những quen biết mới thú vị trong nhiều lĩnh vực đã sưởi ấm tôi và khiến tôi quên đi những ngày đông dài lạnh giá.

thể xác tinh thần! Dù sống hạnh phúc ở đây nhưng cảm giác đứng giữa những ngày đông ở quê nhà vẫn in sâu trong lòng Bảo Trang. Tôi hứa với bạn. Tôi sẽ về quê vào mùa đông năm sau. Khi đó, tôi và bạn sẽ lại tung đồng xu với nhau. Chào Ngọc Linh! Chúc các bạn luôn thành công trong cuộc sống.

trở lại đầu trang

Ví dụ 3: Viết một bức thư cho một người bạn ở vùng sâu vùng xa vào một ngày mùa đông lạnh giá và miêu tả khu phố hoặc thị trấn nơi bạn sống.

tặng

1. Mở bài:

  • Nơi và ngày, tháng, năm viết.
  • Địa chỉ, lời chào đầu thư
  • Giới thiệu nội dung tôi sẽ viết

2. Thân bài:

  • Cuộc sống hàng ngày của mọi người thay đổi khi thời tiết thay đổi từ mùa này sang mùa khác.
  • Vào mùa đông, mặt trời mọc muộn hơn so với mùa hè.
  • Vào những buổi sáng sớm mùa đông, một làn sương mù bao phủ khắp ngôi làng.
  • Gió mùa đông bắc thổi thường xuyên gây cảm giác tê buốt trên da.
  • Cành trơ trọi, lá mỏng, các loại rau thường không phát triển vào mùa này.
  • Sau một ngày làm việc, mọi người trở về nhà và quây quần bên mâm cơm ấm cúng.

3. Kết luận:

  • Cảm xúc của tôi trong ngày đông lạnh giá này.
  • Lời chào, lời chào và lời chào.
  • Dấu hiệu.

viết

Bạn Lương Kim thân mến!

Bạn biết? Mùa đông – cái mùa lạnh như cắt vào da thịt, thậm chí nhiều nơi tuyết rơi, nước đóng băng, cây cối không còn tươi xanh như mùa xuân và mùa hè mọi thứ đều cằn cỗi, nghèo nàn. Hơn nữa, cuộc sống hàng ngày của cư dân vùng lân cận nói riêng và của cư dân vùng lạnh nói chung luôn thay đổi khi thời tiết thay đổi từ mùa này sang mùa khác.

Vào mùa đông mặt trời mọc muộn hơn so với mùa hè, nên nhận thức về trời có sáng hay không cũng không thay đổi, vào mùa hè lúc năm giờ sáng bạn đã có thể nhìn rõ phong cảnh rồi, nhưng vẫn còn. Vào mùa đông, trời vẫn tối như năm giờ tối, và trời cũng tối, và vào mùa đông, trời tối nhanh chóng.

Chúng ta thường nghe câu: “Tháng năm trời chưa tối / Tháng mười trời tối chưa nở nụ cười”, có nghĩa là tháng năm thuộc về mùa hạ, tháng mười thuộc về mùa đông. Xóm tôi là một xóm nhỏ dưới chân núi, từ những buổi sáng mùa đông đầu tiên sương mù bao phủ khắp xóm, mọi người thức dậy muộn hơn, chúng tôi cũng vậy, mùa đông tan học. Trời muộn rồi nên chúng tôi không phải dậy sớm, trời lạnh, ai muốn chui ra khỏi chăn ấm thì ai cũng phải ăn mặc thật ấm, nhà mình thường có bếp củi, mọi người ngồi sưởi ấm. Khi trời nắng nóng, ai có việc, đi học phải chuẩn bị đầy đủ tất, găng tay, mũ, quần áo ấm trước khi ra ngoài. Gió mùa đông bắc thổi đều đặn làm tê tái da thịt, mùa đông cũng có nắng, nhưng tia nắng rất yếu và quan trọng nhất là trời mưa.

Cành trơ trọi, lá mỏng, các loại rau thường không phát triển được vào mùa này vì quá lạnh. Mùa đông thường có những đợt rét đậm, rét hại, người xem tivi xem bao nhiêu con vật chết vì không chịu được rét, gia đình nào cũng tìm cách khác để bảo vệ đàn vật nuôi của mình. Tôi thường xuyên kiểm tra thời tiết và tôi thường thấy những nơi nhiệt độ thấp đến mức có tuyết rơi, thậm chí có những nơi lạnh giá, trời rất đẹp. Sau một ngày làm việc, mọi người trở về nhà và quây quần bên mâm cơm ấm cúng.

Mùa đông lạnh lắm, mà không có nó thì sao gọi là bốn mùa, trời nóng thì phải rét. Xuân qua, hạ sang, thu qua rồi đông, cứ thế bốn mùa nối tiếp nhau tạo nên những điều kiện thời tiết đa dạng.

Đây là thời gian tôi đang sống. Thật tuyệt vời phải không?

Vui lòng cho chúng tôi biết thời tiết ở khu vực của bạn như thế nào! Mong sớm nhận được phản hồi.

trở lại đầu trang

Similar Posts