Bài văn mẫu lớp 6: Kể về người ông của em

Bài văn mẫu lớp 6: Hãy kể về ông của em. Đề này là chủ đề thứ 3 của bài viết số 1 của chương trình ngữ văn lớp 6. Chủ đề mong muốn: “Hãy kể cho tôi nghe về một trong những người thân của bạn”. Trong bài viết này, một phụ huynh được chọn lọc, mời các bạn học sinh và độc giả của Mr. Tài liệu tham khảo này không phù hợp với bất kỳ đâu.

Nội dung bao gồm:

Kể về ông của em – bài mẫu 1

Ông tôi đông con nên cũng đông cháu. Tôi chưa từng thấy ai yêu thương và chăm sóc cháu mình như bạn. Anh thường nói với tôi một cách cởi mở: Nếu tôi có cháu, tôi yêu chúng hơn cả trẻ thơ! “. Chúng tôi cũng rất yêu quý cháu và giữ cháu vô cùng thân thiết. Đặc biệt là tôi, cháu trai” thật “, như ông trìu mến gọi cháu.”

bài viết tham khảo

Trong gia đình, tôi yêu quý tất cả mọi người, nhưng người tôi yêu và kính trọng nhất là ông nội. Hình ảnh anh ngọt ngào trong tim em lúc nào không hay.

Ông tôi bây giờ đã ngoài sáu mươi. Khuôn mặt vuông của cô ấy trông thật ngọt ngào và nhân hậu. Thời gian đã khiến làn da của chị sạm đi nhiều vết đồi mồi và khóe mắt đầy vết chân chim. Trong mắt tôi, mặc dù anh ấy vẫn còn rất trẻ. Tóc bà đã bạc đi rất nhiều. Có lẽ tôi hạnh phúc nhất khi nằm trong vòng tay anh ấy, vuốt ve bộ râu bạc và nhìn vào đôi mắt ấm áp dịu dàng của anh ấy. Lúc đó, tôi như đang ở trong một câu chuyện cổ tích, cứ như ông Bụt ở đó với nhiều phép màu hay và đẹp vậy.

Tôi thực sự rất thích khi được nắm tay cô ấy và thấy hơi ấm từ bàn tay cô ấy lan tỏa, thật là sảng khoái. Bố mẹ tôi đi làm cả ngày, tôi và anh ấy thật thân thiết. Giọng anh trầm và rất truyền cảm, như thuở thiếu thời anh là nhà viết kịch nghiệp dư nổi tiếng trong trung đoàn. Đó là lý do tại sao các cháu của chúng tôi nghe khi ông kể những bài hát ru hay những câu chuyện, chỉ cần một lúc trước khi chúng tôi nhắm mắt lại. Ông tôi đông con nên cũng đông cháu. Tôi chưa từng thấy ai yêu thương và chăm sóc cháu mình như bạn. Anh thường nói với tôi một cách cởi mở: Nếu tôi có cháu, tôi yêu chúng hơn cả trẻ thơ! “. Chúng tôi cũng rất yêu quý cháu và giữ cháu vô cùng thân thiết. Đặc biệt là tôi, cháu trai” thật “, như ông trìu mến gọi cháu.”

Ông tôi rất yêu quý bà tôi. Anh thường giúp cô nấu ăn hoặc dọn dẹp. Tôi nghĩ rằng ông tôi nấu ăn ngon hơn bà tôi. Đứng cạnh ông, bà tôi trở nên lóng ngóng, vụng về. Cô thường tự nhận: “Bà tôi mồ côi mẹ từ khi còn rất nhỏ nên việc nấu nướng và dọn dẹp quá bừa bộn!”. Mỗi sáng, sau khi tập và làm một số bài tập, anh ấy mang một chiếc giỏ đi chợ. Anh trở nên nghiện những lời chào hỏi, với sự hối hả và nhộn nhịp của khu chợ nhỏ nằm trong khu chung cư của chúng tôi. Những thứ anh ấy mua đều tươi, ngon và đẹp mắt với nhiều màu sắc. Ông nấu ăn ngon lắm, mời các bạn đến nhà tôi xem, ông tôi sẽ trổ tài tuyệt vời của ông cho các bạn thưởng thức. Tôi không thể trách anh ấy. Tôi quên đề cập đến sự quan tâm đặc biệt của ông tôi đối với tình hình hiện tại trong và ngoài nước. Không có một bản tin truyền hình, Đài Tiếng nói Việt Nam, báo chí nào mà anh lại bỏ qua. Hơn nữa, anh thường xuyên trao đổi với bạn bè, không gặp mặt, không gặp mặt, anh nhớ lại. Có lẽ điện thoại của ông tôi chỉ tốt cho hai việc, hỏi han chuyện con cái và ông bà và bàn luận về tin tức. Khi anh ấy nói, anh ấy có vẻ say sưa và hào hứng, như thể đang quan sát bạn mình. Tôi biết hầu hết các tin tức về tin tức của ông tôi. Cuộc chiến chống Iraq của Mỹ cũng khiến ông tôi rất buồn và hụt hẫng, khiến cả nhà buồn nôn.

Ở nhà, anh thường coi khu vườn trên mái là tài sản của mình. Có rất nhiều cây và hoa trên đó. Mọi thứ trừ một cái tên đều có câu chuyện riêng của nó. Đó là ngày kỷ niệm ngày anh trở về từ chiến trường, ngày anh lên thăm Điện Biên Phủ, ngày sinh đứa cháu đầu lòng … Người đã tưới, chăm, trồng sâu và tạo nên khu vườn này. Vào ngày sinh nhật cuối cùng của tôi, anh ấy đã tặng tôi một chiếc kèn nhỏ xinh. Tôi đã tự làm và bây giờ tôi có thể chơi bài hát yêu thích của anh ấy “Forest Music”. Tôi rất tự hào về mình, tôi thể hiện tài năng của các cháu trong nhà. Nhưng tôi hiểu không phải vậy, chỉ là anh ấy quá yêu tôi mà thôi!

Tôi rất yêu và tôn trọng anh ấy và tôi biết anh ấy cũng yêu tôi. Tôi không biết đó là người hay Phật.

trở lại đầu trang

Kể cho tôi nghe về ông của bạn – ví dụ bài 2

Ông nội không bao giờ khoe khoang về thành tích chống giặc của mình. Những câu chuyện anh kể chỉ còn là ký ức của anh về những người đồng đội, về ngôi làng mà anh bước chân đến để rồi dừng chân nghỉ ngơi. Có những đồng đội vẫn còn sống như anh ấy, cũng có những người đã chết

sách tham khảo

Mỗi chúng ta từ thuở thiếu thời đều được sống trong vòng tay yêu thương của mọi người, đặc biệt là những người thân yêu trong gia đình. Ngoài sự đùm bọc của cha mẹ, đứa trẻ nào cũng được ông bà hết mực yêu thương. Tôi thật là một đứa trẻ may mắn. Ngoài bố mẹ thì ông ngoại cũng là một người rất quan trọng đối với tôi.

Ông nội thân yêu của tôi đã qua đời cách đây một năm. Nhưng tất cả những kỷ niệm về anh ấy sẽ ở lại với em mãi mãi. Anh là một cựu chiến binh nhập ngũ khi nhân dân ta chống Mỹ, bước ra khỏi thực tế chiến tranh khốc liệt, chiến tranh tàn nhẫn tàn phá tấm thân lành lặn của anh. Khi tôi 6 tuổi, anh ấy bước sang tuổi 70, mẹ tôi nói khi nhập ngũ anh ấy còn trẻ, cao và khỏe. Tuy nhiên, sau chiến tranh, anh sụt cân rất nhiều và lưng hơi cong. Dù bất động nhưng bước đi của anh vẫn rất vững vàng. Anh chỉ còn cách chống gậy đi bộ ngược xuôi cả ngày trong làng, gặp gỡ bạn bè.

Trong ký ức của tôi, khuôn mặt ông vuông vắn, giản dị nhưng đôi má hơi gầy, đôi mắt đen láy sáng ngời nên dù ở xa ông vẫn có thể nhận ra đứa cháu nào mỗi khi có bạn đến. Chuyến thăm. Tóc anh ta trắng như tuyết, chỉ còn thấy một vài sợi tóc đen. Anh luôn cười hiền như ông Tiên, ông Bụt trong những câu chuyện cổ tích xưa.

Tuy nhiên, vì xuất thân trong quân ngũ nên mẹ anh kể rằng anh luôn nghiêm khắc trong việc dạy dỗ mẹ và các anh em trong gia đình. Mẹ tôi là con gái duy nhất, nhưng anh ấy luôn theo dõi, hỏi han, đôi khi như những quy định của quân đội. Nhờ vậy, họ đều là những người rất ngay thẳng, có chí tiến thủ, được mọi người kính trọng và yêu mến. Mãi sau này, khi các cháu chắt lần lượt ra đời, ông nội mới bớt nghiêm khắc hơn, chỉ nhẹ nhàng giải thích ý nghĩa sau mỗi câu chuyện và khuyến khích tôi và các anh chị em của tôi ngoan ngoãn và cố gắng trở thành người tốt nhất trên đời. công bằng, trung thực và tốt bụng.

Ông đặc biệt quan tâm và yêu thương các cháu, chắt của mình. Nếu có món gì ngon, quý hiếm mà bạn bè, đồng đội, họ hàng xa biếu, ông sẽ dành cho con cháu chắt chiu. Anh không đưa cho anh chị, anh chỉ đưa tiền khi anh chị đi học xa, về thăm họ hoặc lập gia đình, sinh con. Tôi đưa đồ ngọt và đồ ăn nhẹ cho những đứa trẻ như tôi. Mẹ tôi kể rằng, khi tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi bận làm ăn buôn bán, ông bà nội mất trẻ, ông nội chăm sóc tôi từ lâu. Vì vậy, lớn lên, tôi suốt ngày quấn lấy anh, nhìn anh tỉ mỉ tỉa cây, theo anh đến những người đồng đội đã chiến đấu cùng anh năm xưa, cầu xin anh kể chuyện. về cuộc kháng chiến để kể.

Ông nội không bao giờ khoe khoang về thành tích chống giặc của mình. Những câu chuyện anh kể chỉ còn là ký ức của anh về những người đồng đội, về ngôi làng mà anh bước chân đến để rồi dừng chân nghỉ ngơi. Vẫn có những đồng đội còn sống như anh, cũng có những người đã hy sinh. Có lần anh kể về nữ đồng chí duy nhất trong tiểu đội của mình, anh nói cô ấy dũng cảm, gan dạ, nhỏ tuổi hơn anh nhưng rất giỏi. Nhưng khi kẻ thù ném bom, cô đã hy sinh ngay trong ngày hôm đó để cứu đồng đội. Anh vừa nhớ nhung vừa buồn, tôi ngạc nhiên khi thấy đôi mắt anh rưng rưng. Mẹ nói anh ấy rất kiên cường, nhưng nhớ đến đồng đội của mình, anh ấy đã khóc.

Nhờ có anh, tôi mới phần nào hiểu được những năm tháng kháng chiến gian khổ, hy sinh, mất mát mà biết bao người phải chịu đựng để đổi lấy độc lập, tự do. Bác dạy tôi sống nhân hậu, ghi nhớ công lao của các anh hùng, liệt sĩ và sống sao cho xứng đáng với công lao của họ.

Sau Tết, khi tôi học lớp 5, ông đổ bệnh nặng nằm trên giường cả ngày, tiếp tục hỏi han từng đứa cháu. Nghiên cứu đủ rồi, anh ta chết vào mùa hè năm đó. Mọi người đều thương tiếc, hàng xóm yêu quý, kính trọng ông vì cách cư xử tốt, rất tốt, rất đông người đến đưa tiễn ông …

Dù ông ngoại đã đi xa nhưng tình yêu thương con cháu sẽ mãi khắc sâu trong ký ức của chúng tôi. Tôi kính trọng và yêu thương cháu sâu sắc, trong sâu thẳm tôi luôn tự nhủ phải cố gắng sống như lời bác dặn để ông tôi tự hào về đứa cháu gái yêu quý của ông.

trở lại đầu trang

Similar Posts