Bài văn mẫu lớp 6: Kể về người bà của em

Bài văn mẫu lớp 6: Kể về bà của em. Đề này là chủ đề thứ 3 của bài viết số 1 của chương trình ngữ văn lớp 6. Chủ đề mong muốn: “Hãy kể cho tôi nghe về một trong những người thân của bạn”. Trong bài viết này, một người thân được chọn là “bà nội của tôi”. Mời các bạn học sinh và bạn đọc cùng tham khảo. Tài liệu tham khảo này không phù hợp với bất kỳ đâu.

Nội dung bao gồm:

Kể cho tôi nghe về bà của bạn – ví dụ bài học 1

Năm tháng trôi qua, gánh nặng cuộc sống đã tàn phá sức khỏe nhưng chị vẫn trồng rau, nuôi gà. Khu vườn nhỏ được chị chăm chút tỉ mỉ, mùa nào cũng có rau xanh, quả ngọt. Đến mùa rau chín, bà lại hái trái chín đem phân dưới từng nhà.

sách tham khảo

Mỗi chúng ta khi sinh ra đều được sinh ra trong vòng tay yêu thương của gia đình. Cha mẹ đã uốn nắn, nuôi nấng chúng ta khôn lớn. Nhưng trên hành trình trưởng thành này, không chỉ cha mẹ mà còn có những người khác nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta trở nên tốt đẹp. Đối với tôi, người đó là bà của tôi.

Bà nội là một người rất quan trọng khi tôi còn nhỏ. Người chị năm nay đã ngoài bảy mươi, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai nhưng vẫn rất nhanh nhẹn, sắc sảo. Tóc cô ấy trắng như băng, vẫn buộc gọn gàng trong chiếc khăn màu nâu. Khuôn mặt của cô đã mất đi sự trẻ trung theo thời gian, nếp nhăn bị lệch, đôi mắt híp lại dưới lông mày và khuôn miệng méo xệch. Tuy nhiên, nụ cười ngọt ngào và đôi mắt của cô ấy khiến tôi cảm thấy như những nàng tiên trong truyện cổ tích của cô ấy.

Bố mẹ bận làm ăn, ông nội mất từ ​​khi bố còn nhỏ, bà nội là người đã chăm sóc, nuôi nấng tôi từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời cho đến ngày nay. Ông nội mất sớm, để lại bố tôi và hai người chú, người mà bà vất vả một tay chăm các em, nuôi con, rồi nuôi vợ, xây nhà. Tuy nhiên, khi các con của bà đề nghị nhận bà lại để chăm sóc, bà xua tay phản đối. Khi những đứa trẻ chào đời, họ lao vào giữa nhà, chăm sóc cho từng đứa trẻ.

Bà nội nằm võng để đưa tôi vào giấc ngủ những ngày tôi không thể bò, lăn. Mẹ tôi luôn nói với tôi rằng khi tôi học nói, từ đầu tiên của tôi là “bà ngoại”. Cô là con út trong gia đình và được bà ngoại chăm sóc từ khi còn nhỏ cho đến khi trưởng thành. Cô bé thường xuyên âu yếm bà ngoại nên rất yêu thương và chiều chuộng bà. Cô ấy sống một mình trong căn nhà nhỏ cạnh nhà tôi. Bố và các cô chú khuyên cô nên ở với bà để con cháu chăm sóc, đỡ đần cho bà. Tôi nhớ lúc đó mẹ chỉ nói: “Mẹ đi với con, bố con chỉ có một mình. Mẹ sẽ ở đó, có chuyện gì thì chúng ta lo, không sao cả.” Bố tôi đã không nói về nó kể từ đó. Sau đó, mọi người thường quây quần ở nhà vào những ngày cuối tuần và lễ, Tết, dù bận rộn đến đâu cũng không quên. Cô ấy rất hạnh phúc, cô ấy thường nói với tôi rằng cô ấy chỉ muốn thế thôi và cô ấy không muốn gì hơn nữa.

Năm tháng trôi qua, gánh nặng cuộc sống đã tàn phá sức khỏe nhưng chị vẫn trồng rau, nuôi gà. Khu vườn nhỏ được chị chăm chút tỉ mỉ, mùa nào cũng có rau xanh, quả ngọt. Đến mùa rau chín, bà lại hái trái chín đem phân dưới từng nhà.

Cô ấy là một phần tuổi thơ của tôi. Những câu chuyện kỳ ​​diệu, những bài học về lối sống và đạo đức ý nghĩa đã được bà mang đến cho tôi. Cô biết nhiều loại bánh, ba miền bắc trung nam, bánh ngon nào cô cũng biết: bánh giò, bánh giò, bánh khọt, bánh bột lọc … Trừ lễ tết, sinh nhật, tất cả những ngày trời mưa, đều là cô. Kêu tôi đến nướng bánh với Bà. Bên ngoài trời đang mưa, cả hai quây quần bên nhau, tự tay nướng những chiếc bánh thơm ngon và lắng nghe những câu chuyện cổ tích thì thầm, những câu chuyện họ đã gặp và đã nghe trong những năm tháng của cuộc đời. .

Mẹ đã cho tôi rất nhiều tình cảm và những kỷ niệm đẹp, nhiều đến nỗi tôi không thể viết hết chúng bằng giấy bút. Chuyện vui, chuyện buồn hàng ngày, mọi chuyện tôi kể cô ấy đều lắng nghe, nhẹ nhàng an ủi, khuyên nhủ bằng những lời lẽ nhẹ nhàng, dễ hiểu. Có lần, tôi mắc lỗi, bố nghiêm khắc nên nổi nóng, định đánh tôi bằng roi vọt. Mẹ khuyên con đừng vội, mắng bố không được đánh, rồi khuyên đến khi con nhận ra lỗi của mình, mẹ mới bảo con xin lỗi bố.

Tuổi thơ của tôi là những năm tháng ngọt ngào, hạnh phúc trong tình yêu thương của bố mẹ và bà ngoại. Cô ấy như một nàng tiên ngọt ngào, biết nhiều phép thuật, phù phép cho tôi để tuổi thơ tôi trọn vẹn và tươi đẹp hơn.

Quay lại đầu trang

Kể về bà của em – bài mẫu 2

Em yêu anh rất nhiều. Trong trái tim tôi, cô ấy sẽ là nàng tiên xinh đẹp, tốt bụng và đáng kính nhất khi ấy, bây giờ và mãi mãi. Tình yêu và niềm vui của bạn sẽ lan tỏa và soi sáng tâm hồn tôi mãi mãi.

bài viết tham khảo

Hai chữ bà tôi là hai từ vô cùng đẹp đẽ và thiêng liêng. Cả tuổi thơ của tôi gắn liền với những kỉ niệm về người bà kính yêu. Những kỉ niệm ấy được cô nuôi dưỡng, gieo trồng và tạo nên một góc đẹp trong tâm hồn tôi. Đây là những lời tôi muốn nói với cô ấy từ tận đáy lòng mình – cô ấy là người tuyệt vời nhất trong trái tim tôi.

Bà tôi năm nay sẽ ngoài bảy mươi. Tóc nàng bạc trắng như những nàng tiên trong truyện cổ tích. Lưng của bạn rất cong. Da nhăn nheo nhiều vết đồi mồi. Mẹ đã hy sinh tuổi trẻ, sự cần cù, chịu khó, thức khuya dậy sớm để nuôi mẹ tôi và các dì tôi khôn lớn. Đôi mắt anh không còn sắc sảo như trước, nhưng vẫn vậy: yêu thương và nhân hậu. Đôi bàn tay chai sạn, chai sạn của bà từ cuộc sống bôn ba vất vả kiếm cơm, áo cho con.

Mẹ kể tôi còn nhỏ, bố mẹ bỏ đi làm về khóc suốt, mẹ già rồi nên ngày nào mẹ cũng phải dậy dỗ dành, dặn dò tôi. những bài hát ru. Cho đến hôm nay, miếng trầu thơm bà nhai vẫn còn nguyên trong tâm hồn tôi. Khi còn bé, tôi đã sống trong vòng tay yêu thương vô bờ bến của anh. Hàng đêm, tôi chìm vào giấc ngủ bình yên nhờ những câu chuyện cổ tích mà cô ấy kể. Sáng sớm, cô ấy gọi tôi đi học. Tiếng gọi “Em ơi, dậy đi học rồi” luôn đánh thức em sau một giấc ngủ dài. Cô nắm tay tôi dắt tôi đến trường. Chờ cho đến khi cổng trường đóng lại hoàn toàn, cô mới an toàn ra ngoài. Buổi chiều, cô ấy đưa tôi về nhà với cùng một cuộc dạo chơi bình lặng. Mỗi lần ở bên cô ấy, tôi rất nóng. Một khi tôi bị ngã, tôi đã nằm đó rất lâu. Bà vội vàng đẩy con trai và nói: “Con đang vội đứng dậy sau cú ngã. Cháu tôi cũng vậy phải không? Nếu bạn có thể như một đứa trẻ sột soạt, tôi rất vui. Nghe những lời anh nói, tôi nín khóc và tự mình đứng dậy. Cô khẽ cười, “Anh giỏi lắm, lại đây, chúng ta cùng nhau phủi bụi trần gian”. Đến khuya, khi mệt quá, tôi lăn ra ngủ ở bàn làm việc. Khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, tôi đang nằm trên một chiếc giường được phủ một tấm chăn. Từ khi đèn tắt trên bàn làm việc gọn gàng, ngăn nắp. Cô ấy bế tôi lên giường và cất sách vở đi. Cô ấy vẫn chăm sóc nhà cửa. Mẹ không muốn mẹ làm vì sợ mẹ mệt nhưng mẹ không nghe. Em ước mình lớn thật nhanh để giúp mẹ nhưng cũng có lúc em ước thời gian trôi thật chậm để em được mãi mãi ở trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Cô ấy rất vui tính và thường kể những câu chuyện vui cho gia đình. Cô cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm xung quanh nên ai cũng quý mến. Cô ấy yêu tôi nhưng không tha thứ cho tôi. Một lần, tôi đã không nghe lời cô ấy. Cả tuần nay cô ấy không nói một lời nào với tôi. Tuần sau, cô ấy gọi tôi đến phòng và giải thích cho tôi điều gì là tốt và điều gì là đúng. Tôi xin lỗi, tôi xấu hổ khi để cô ấy buồn

Em yêu anh rất nhiều. Trong trái tim tôi, cô ấy sẽ là nàng tiên xinh đẹp, tốt bụng và đáng kính nhất khi ấy, bây giờ và mãi mãi. Tình yêu và niềm vui của bạn sẽ lan tỏa và soi sáng tâm hồn tôi mãi mãi.

trở lại đầu trang

Similar Posts