Bài văn mẫu lớp 6: Kể về bố của em

Bài văn mẫu lớp 6: Kể về bố của em. Đề này là chủ đề thứ 3 của bài viết số 1 của chương trình ngữ văn lớp 6. Chủ đề mong muốn: “Hãy kể cho tôi nghe về một trong những người thân của bạn”. Trong bài này, một phụ huynh là cha được chọn. Mời các bạn học sinh và bạn đọc cùng tham khảo. Tài liệu tham khảo này không phù hợp với bất kỳ đâu.

Nội dung bao gồm:

Kể cho tôi nghe về bố của bạn – bài mẫu 1

Khi tôi thức khuya học bài, cha tôi luôn đợi tôi ngủ say rồi mới làm. Bố tôi luôn yêu thương và chiều chuộng tôi, nhưng ông luôn nghiêm khắc khi tôi mắc lỗi. Bố dạy tôi sống, làm người, hiểu những giá trị tốt đẹp của cuộc sống, tầm quan trọng của sự trung thực, chính trực, bao dung và biết ơn. Bố tôi đã làm việc chăm chỉ cả đời để hy sinh hết mình cho gia đình, nhưng cũng có lúc tôi vô tình làm ông buồn vì tôi không thể đáp ứng được kỳ vọng của ông.

người giới thiệu

“Công cha như núi

Nghĩa mẹ như nước giếng khơi khơi.

Cha mẹ là người có công sinh thành, dưỡng dục ta nên người. Khác với mẹ, người cha luôn bên cạnh và dạy dỗ chúng ta nhiều điều, cứng rắn, chín chắn nhưng cũng đầy yêu thương.

Năm nay bố tôi sẽ ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người cha cao gầy. Trong mắt tôi, nhân vật này vẫn đủ lớn và mạnh mẽ để bảo vệ cả gia đình. Nước da của cha tôi rám nắng vì dãi nắng dầm sương vì cuộc sống khó khăn vất vả, nhọc nhằn. Khuôn mặt vuông vắn, chữ điền của bố toát lên vẻ ngọt ngào, nhân hậu. Đôi mắt bố đen láy, trong đôi mắt ấy là cả một trời yêu thương mà bố dành cho các con. Mỗi khi anh ấy cười, ánh mắt của anh ấy rất ngọt ngào, thể hiện sự dịu dàng xen lẫn chút ngọt ngào. Tóc bố không còn đen mà đã bạc. Nhìn những sợi tóc bạc phơ ấy khiến tôi càng yêu bố hơn vì những khó khăn, thử thách mà ông đã trải qua để nuôi dạy chúng tôi. Tôi thích hơn khi bố tôi cười. Nụ cười ấy thật ấm áp. Những lúc như thế này, tôi tự nhủ phải cẩn thận hơn để nụ cười ấy nở trên môi bố nhiều hơn. Đôi bàn tay của bố chai sạn và thô ráp, nhưng tôi vẫn yêu chúng. Đôi tay vất vả lo toan cho gia đình. Đôi bàn tay hy sinh vì sự bình yên, hạnh phúc của trẻ thơ.

Ký ức tuổi thơ của tôi vẫn đong đầy những kỷ niệm về bố. Khi con mới chập chững biết đi, cha đã nắm tay con đi trên con đường làng quen thuộc. Bóng dài trải dài trên phố phủ lên bóng dáng nhỏ bé của tôi. Mỗi lần tôi ngã, bố đều nhẹ nhàng bế tôi lên, tay khẽ vuốt tóc tôi khi tôi bật khóc. Bố là người ít lời nhưng tôi biết tình yêu của bố dành cho các con luôn dồi dào và đong đầy. Cha tôi đã đến trường với tôi vào ngày đầu tiên đi học và dạy tôi những phép tính đầu tiên của tôi. Khi tôi thức khuya học bài, cha tôi luôn đợi tôi ngủ say rồi mới làm. Bố tôi luôn yêu thương và chiều chuộng tôi, nhưng ông luôn nghiêm khắc khi tôi mắc lỗi. Bố dạy tôi sống, làm người, hiểu những giá trị tốt đẹp của cuộc sống, tầm quan trọng của sự trung thực, chính trực, bao dung và biết ơn. Bố tôi đã làm việc chăm chỉ cả đời để hy sinh hết mình cho gia đình, nhưng cũng có lúc tôi vô tình làm ông buồn vì tôi không thể đáp ứng được kỳ vọng của ông.

Sau này lớn lên, con sẽ phải rời xa vòng tay của cha, nhưng con tin rằng suốt cuộc đời này, cha sẽ luôn che chở, dõi theo và che chở cho con. Những bài học của bố sẽ là hành trang cho con suốt cuộc đời, tình yêu của bố sẽ là động lực để con tiến về phía trước.

trở lại đầu trang

Kể cho tôi nghe về cha của bạn – ví dụ bài học 2

Đôi mắt mềm mại thường ngày nheo lại, nếp nhăn nhẹ nơi khóe mắt hiện rõ, đã gánh vác gia đình nhiều năm. Bố cười thật tươi, đôi bàn tay mảnh khảnh vuốt ve cây đàn rồi nhẹ nhàng đặt nó giữa bờ vai và cổ rộng.

bài viết tham khảo

Tiếng vĩ cầm đã lâu im lặng, em nhớ khi chiều tàn hôn tay anh. Tiếng vĩ cầm vẫn ngân nga hàng đêm và bay xa mãi về một thuở cây vĩ cầm. Con người ta trải qua bao giông tố, bao năm tháng cuộc đời vẫn cặm cụi bên cha.

Lời bài hát vang vọng và bất chợt khiến tôi liên tưởng đến hình bóng thân thương của cha – người cha kính yêu, người nghệ sĩ của gia đình tôi.

Nhìn thấy bóng cha ngồi thẫn thờ bên cây vĩ cầm, câu chuyện thời trẻ của cha mà mẹ thường kể lại hiện lên trong đầu anh. Hơn hai mươi năm trước, cha tôi vẫn còn là một chàng trai đôi mươi với bao ước mơ và hoài bão. Bố thừa hưởng tình yêu âm nhạc từ khi còn nhỏ từ bà ngoại, người đặc biệt đam mê loại hình nghệ thuật này.

Khi tôi sinh ra, bà tôi mất, mẹ tôi bảo bà hát dân ca rất hay, bà còn biết chơi đàn nhị. Nhưng tôi không thích đàn nhị như bà tôi, năm 13 tuổi tôi thường sang một người hàng xóm từ nước ngoài về Việt Nam lập nghiệp, nghe người ta chơi đàn nhị – một loại nhạc cụ hiếm ở Việt Nam, rồi theo ông. Chúng tôi đang học chơi piano.

Vài năm sau khi đổi mới, người hàng xóm kia về quê tặng bố một cây vĩ cầm nhỏ màu nâu. Cây vĩ cầm này vẫn đồng hành cùng tôi đến hôm nay hơn hai mươi năm.

Sau này, bố gặp mẹ, bố là dân Hà Thành hào hoa, mẹ là cô gái Sài thành sôi nổi, đem lòng yêu chàng thanh niên chơi vĩ cầm giỏi, ít lâu sau họ về chung một nhà. Mẹ nói rằng sau đám cưới, bố không chơi violin nhiều như trước nữa mà chăm chỉ chăm sóc vợ con. Mãi cho đến khi tôi học lớp ba, tôi thấy bố tôi mang cây vĩ cầm cũ ra lau chùi và tôi tò mò hỏi mẹ.

Tôi đã nghĩ rằng tôi không thể nghe thấy bố tôi chơi violin. Cho đến năm ngoái, anh trai tôi để lại cho cha một cây vĩ cầm màu nâu sáng bóng được chế tác tinh xảo trong một hộp gỗ. Tôi vẫn nhớ tấm ảnh của bố tôi khi đó, gương mặt góc cạnh, giản dị của một người đàn ông trạc tuổi tứ tuần với làn da trắng sáng, có phần ngăm đen.

Đôi mắt mềm mại thường ngày nheo lại, nếp nhăn nhẹ nơi khóe mắt hiện rõ, đã gánh vác gia đình nhiều năm. Bố cười thật tươi, đôi bàn tay mảnh khảnh vuốt ve cây đàn rồi nhẹ nhàng đặt nó giữa bờ vai và cổ rộng.

Bàn tay của bố từ từ vươn ra, nhẹ nhàng kéo dây đàn, bản nhạc du dương không tên vang lên, không điêu luyện như những người biểu diễn trên TV, nhưng nghe rất ấm áp và xúc động. Hóa ra cha anh cũng là một nghệ sĩ tài năng.

Sau khi chơi đàn vĩ cầm, bố đã nâng niu cây đàn vi-ô-lông, cẩn thận cất lại vào hộp và cất đi. Dáng người cao gầy, những bước đi uyển chuyển, đều đặn, nhanh nhẹn hơn bình thường. Sau đó, tôi không bao giờ được nghe bố chơi vĩ cầm nữa.

Bố lại tiếp tục cuộc sống thường ngày, vừa lo việc buôn bán nhỏ vừa giúp mẹ quán xuyến gia đình. Bố là thần tượng của tôi từ nhỏ, luôn ân cần và dịu dàng, thậm chí nhiều món ăn của bố còn ngon hơn mẹ tôi. Cha tôi không bao giờ nghiêm khắc trong việc học của tôi, ông ấy thỉnh thoảng quan tâm đến những khó khăn trong học tập của con gái tôi và giúp tôi giải thích nhiều bài tập khó cho con. Trời thường xuyên mưa gió nhưng tôi vẫn phải đi học, bố tôi bỏ việc ra đón tôi để tôi yên tâm.

Bố tôi vốn là một người đàn ông không nhiều chuyện nhưng rất chu đáo và quan tâm đến mọi người. Vào những ngày đặc biệt như 20-10, 8-3, mẹ và em gái sẽ có quà, lần nào mẹ con cũng cảm động. Cả xóm ai cũng quý bố, nhất là các cụ luôn khen bố còn trẻ mà kiên nhẫn ngồi đánh cờ, trò chuyện với người già, họ cũng bớt cô đơn.

Mỗi lần tôi làm điều đó, tôi rất tự hào. Cha tôi là người tôi ngưỡng mộ nhất. Cha không chỉ là chỗ dựa vững chắc cho gia đình mà còn là người luôn nhẹ nhàng dạy cho tôi nhiều bài học đạo lý làm người, sống công bình, nhân hậu. Tôi vẫn cảm thấy mình rất may mắn khi được lớn lên dưới sự bảo bọc yêu thương của bố mẹ.

trở lại đầu trang

Similar Posts