Bài văn mẫu lớp 6: Kể về 1 lần em mắc lỗi – bài mẫu 4

Chủ đề: Kể về một lần bạn mắc lỗi – Hành động nghịch ngợm trên các câu trả lời khác:

phân công

Trong cuộc sống, không ai là hoàn hảo về mọi mặt. Dù là trẻ nhỏ hay người lớn, chúng đều sẽ mắc phải ít nhất một lần trong đời. Những sai lầm chúng ta mắc phải không chỉ để lại những tiếc nuối trong lòng mà đôi khi còn ảnh hưởng đến người khác. Tôi cũng như vậy, tôi hỗn hào và tôi đã xúc phạm hàng xóm của tôi.

Chuyện xảy ra cách đây hơn 2 năm khi tôi còn là một nữ sinh lớp 4. Ngôi nhà của bạn ở một ngôi làng nhỏ ở vùng nông thôn yên tĩnh. Lũ trẻ chúng tôi thường rủ nhau về nhà những buổi chiều rảnh rỗi để nô đùa, nô đùa, chạy nhảy chơi trốn tìm, bịt mắt bắt dê, nhảy dây, ném đá … Chiều nay- đó, tôi và các bạn lại họp quanh nhà Linh Chi như thường lệ. . Linh Chi vừa là hàng xóm vừa là bạn thân của tôi, chúng tôi chơi với nhau từ mẫu giáo đến tiểu học, đi đâu cũng như hình với bóng. Vì vậy, ngôi nhà của Chi đã trở nên rất quen thuộc với tôi.

Tôi đến nhà Chi sớm và kéo cô bạn đi khám phá khu vườn – bối cảnh cho trò chơi trốn tìm hôm nay. Khu vườn của Chi khá rộng, ngoài bãi đất trống chúng tôi có thể chơi đùa còn có rất nhiều cây ăn quả. Tôi để ý đến cây nhãn to nhất ở góc vườn và định sau này sẽ trèo lên cây để trốn. Tôi rất giỏi trong việc leo cây, vì vậy sẽ không ai biết. Khi nghĩ như vậy, lòng tôi vui mừng và phấn chấn lạ thường.

Một lúc sau mọi người đã đến đông đủ, chúng tôi chọn người túm lấy rồi nhanh chóng chạy đi tìm chỗ trốn. Linh Chi là người đang tìm kiếm những người khác trong ngày hôm nay. Các bạn khác kháo nhau, đây là lãnh địa của Chi, không có chỗ trốn mà cô không biết. Riêng tôi, tôi rất vui, trong khi mọi người tranh nhau tìm chỗ trốn, tôi nhanh chóng trèo lên cành nhãn cao nhất, trơ trọi nhất rồi ngồi thẫn thờ nhìn cảnh vật.

Chi đếm đến 100 rồi mở mắt ra tìm mọi người, đúng là xóm trọ có khác, Chi biết rõ từng ngõ ngách. Dù vậy, cô vẫn cẩn thận tìm kiếm từng địa điểm, từng địa điểm một. Tất cả đều lần lượt bị Chi tìm ra, cô còn cẩn thận nấp sau tán lá nhãn xanh để Chi không phát hiện ra. Và rồi gần một tiếng đồng hồ trôi qua, chị Chi vẫn không tìm thấy con, ai cũng tỏ vẻ lo lắng vì không ai nhìn thấy con khi leo lên cây. Có lẽ bạn sợ điều gì đó sẽ xảy ra với tôi. Khi nghe tên mình gọi khắp vườn, tôi vừa mừng vì được chăm sóc vừa nảy ra ý nghĩ nghịch ngợm.

Tôi từ từ bò đến cành thấp nhất, vẫn không ai để ý. Trong lúc chờ Chi đi qua dưới gốc cây, cô ta liền bật dậy cho Chi một cú sốc. Tuy nhiên, khi bất ngờ bật dậy, chị Chi hoảng sợ giẫm phải cành khô gần đó, cành này giòn nên rất dễ gãy, va chạm mạnh từ trên cao khiến Chi bị ngã. Chân mày rụng rời hết rồi, Chi hét lên. Sau đó, mặt Chi tái mét, nước mắt bắt đầu chảy dài trên đôi má trắng mịn. Bạn bè ùa đến, tôi hốt hoảng bỏ đi và hoang mang. Tôi đã làm được một vấn đề lớn từ nó?

Sau đó, Chi được đưa đến bệnh viện và được chẩn đoán gãy chân. Nó không khó lắm, nhưng bạn phải bó bột và đi lại ở một mức độ hạn chế cho đến khi bó bột được tháo ra. Khi biết tin, tôi vừa lo lắng vừa thương tiếc vô cùng. Khuôn mặt đau khổ của Chi cứ hiện lại trong tâm trí tôi. Những hành động nghịch ngợm của cô ấy khiến Chi tổn thương, cô ấy đã mắc sai lầm lớn. Chi được đưa về nhà, cô ấy đến thăm lo lắng và xin lỗi Chi nhưng cô ấy chỉ cười và nói:

– Đừng lo, ngày nào anh cũng chở em đi học. Nhưng lần sau đừng trèo cao quá, té ngã sẽ tự làm mình bị thương đấy.

Khi tôi nghe điều đó, tôi đã bật khóc. Cảm giác tội lỗi và hối hận lớn dần trong lòng tôi. Dù Chi đã tha thứ cho tôi thì không ai biết, và tôi cũng cố gắng bù đắp lỗi lầm của mình, nhưng tôi vẫn rất hối hận về lỗi lầm của mình.

Similar Posts