Bài văn mẫu lớp 6: Kể về 1 lần em mắc lỗi – bài mẫu 2

Đề bài: Kể về một lần bạn mắc lỗi – Đáp án khi bị bắt nạt:

phân công

Ai cũng mắc sai lầm ít nhất một lần trong đời. Một số người mắc sai lầm lớn, một số người mắc lỗi nhỏ, đó là điều không thể tránh khỏi. Nhưng cũng có những sai lầm mà chúng ta hối hận trong suốt quãng thời gian còn lại. Tôi đã phạm sai lầm tương tự khi theo dõi em.

Nó đã xảy ra khi chúng tôi ở CM1. Hương là bạn cùng lớp của tôi, cô ấy gây ấn tượng với tôi bởi vẻ ngoài gầy gò, ốm yếu và sự nhút nhát, yếu đuối luôn cúi đầu trước. Khác. Sự nhút nhát quá mức của Hương khiến nhiều bạn trong lớp cảm thấy khó chịu và không ưa Hương. Thật trùng hợp, tôi lại được chơi với những người bạn này. Vì vậy, tôi ghét Hương vô cớ và thường cùng đám bạn nói xấu Hương, gièm pha ngoại hình xấu, xấu của Hương.

Sau đó, không biết từ đâu, người ta biết rằng Hương là một đứa trẻ mồ côi, sống với ông bà ngoại ở vùng nông thôn này từ khi còn nhỏ. Hằng ngày, Hương phải giúp bà ngoại bán bánh ở chợ gần trường. Khi biết tin này, tôi thấy chạnh lòng và thương cảm cho Hương. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng phai nhạt qua lời kể của bạn bè xung quanh. Bạn bè cho rằng Hương không biết thương ông bà, ông bà chăm chỉ nhưng luôn đòi đi học, không cố gắng học giỏi nhưng ngày đêm bị cán bộ trong lớp nhắc nhở mà em chưa làm được. bài tập về nhà của cô ấy. Họ nói chuyện không ngừng. quyết định nói chuyện với Hương.

Sáng hôm sau, Hương vừa bước vào lớp thì nhận được hàng loạt lời mỉa mai. Tôi không nói gì cho đến khi nhìn thấy sợi dây chuyền bạc trên cổ Hương. Tôi thầm nghĩ bạn gái của bạn thật là hư hỏng, thực sự không biết yêu thương những người vất vả chăm lo cho cô ấy. Không biết tại sao, tôi thốt lên:

– Ông bà nội chăm cháu vất vả, cháu không học hành chỉ nghĩ đến chuyện ăn mặc. Ngày nay, mọi người thậm chí còn đeo trang sức đến trường. Bạn phải yêu quý ông bà của bạn.

Hương có vẻ rất bất ngờ trước câu nói của cô, cô bạn ngẩng đầu lên ngạc nhiên rồi lại nhìn kênh. Một lần nữa những lời cay nghiệt lại vang lên:

– Trẻ em không cha, không mẹ. Ông bà già yếu không kiểm soát được con nên đua đòi đúng không?

– Người vừa xấu vừa xấu …

Lần đầu tiên tôi thấy Hương đáng bị khiển trách nặng nề như vậy. Nhưng … Hương không im lặng cúi đầu như mọi khi, mà đột nhiên gắt lên:

– Bạn xứng đáng với nó! Bạn biết gì về tôi để nói điều đó?

Rồi Hương chạy nhanh về chỗ, gục mặt xuống bàn khóc nức nở. Tất cả chúng tôi sững người và bối rối nhìn nhau. Cả lớp im lặng, chỉ nghe tiếng huyên náo ngoài sân. Khi cô nhìn thấy đôi vai hẹp của Hương rung lên và nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ của anh, trong lòng cô dâng lên một cảm giác hoang mang khó tả. Cổ họng như có vật gì đó mắc vào, nghẹn lại. Tôi hoảng sợ và trầm ngâm thốt lên: “Tôi đi quá xa rồi sao?

Lớp học rất nặng khiến anh phải mất một lúc lâu mới vào được, cô mới nhận ra điều gì đó, nhưng không hỏi, chỉ dạy như thường lệ. Hương cúi gằm mặt đến nửa buổi học. Hương thu dọn sách vở xin về sớm. Cô ấy dễ dàng chấp nhận. Lúc đó, tôi rất lo sợ Hương nói với anh ấy rằng chúng tôi sẽ bị phạt nặng. Nhưng sau hôm đó, Hương nghỉ học. Không ai trong chúng tôi đề cập đến câu chuyện này.

Một tuần sau, cô giáo chia sẻ rằng Hương đã chuyển đến Nha Trang với dì ruột của mình. Cô Hương đã trở về thay Hương sau bao nhiêu năm để chăm sóc Hương thay bố. Vô tình, cô cho rằng sợi dây chuyền bạc là quà của bố Hương gửi cho Hương. Hương chào tạm biệt cả lớp. Nghe đến đây, tôi không kìm được xúc động, tôi vờ cúi mặt xuống để che đi đôi mắt đỏ hoe. Ôi chúa ơi! Chúng ta đã làm gì? Chúng tôi đã hợp tác để bắt nạt một người bạn bất hạnh, thiếu tình thương gia đình, để lại cô ấy khóc trong tức giận và tổn thương sâu sắc.

Những ân hận về câu chuyện này đã ám ảnh tôi đến tận sau này và dày vò tôi mỗi khi nhớ lại. Đó là sai lầm lớn nhất và khiến tôi lo lắng nhất. Em xin chân thành xin lỗi chị Hương ạ. Xin lỗi vì đã làm tổn thương bạn, xin lỗi vì đã dùng nỗi đau để quấy rối bạn.

Similar Posts