Bài văn mẫu lớp 6: Kể truyện truyền thuyết Thánh Gióng bằng lời văn của em

Văn mẫu lớp 6 Ví dụ: Hãy kể lại sự tích Thánh Gióng bằng lời văn của em. Đó là một trong những truyền thuyết nổi tiếng của văn học dân gian Việt Nam. Bài luận được viết một cách truyền cảm, hứng thú và hấp dẫn. Mời các bạn sinh viên và độc giả đọc phản hồi:

Nội dung bao gồm:

Bài văn mẫu 1: Kể chuyện Thánh Gióng

Lại nói chuyện với cậu bé Gióng. Từ ngày gặp sứ giả, Gióng đã thách thức mẹ và dân làng lo cơm nước, nuôi sống Gióng đủ lớn để đánh giặc. Bà mẹ và dân làng cuống cuồng chạy đến hầu hạ Chú Gióng. Bằng cách ăn đến mười nắm cơm, ba bát cơm, mỗi lần sau khi ăn một bát, họ thẳng vai và dài ra như nắm tay. Dân làng mang rất nhiều vải để may quần áo nhưng vẫn không đủ

sách tham khảo

Vào đời vua Hùng Vương thứ sáu, giặc ngoại xâm từ phương bắc chỉ muốn xâm lược phương nam của chúng ta. Thuở ấy, một cụ bà sáu mươi tuổi quê ở làng Phù Đổng tỉnh Bắc Ninh ngày nay. Một hôm ra đồng, thấy một vết chân rất lớn, bà dẫm vào, khi về nhà thì bà đã có thai. Bà sinh được một con trai và đặt tên là Gióng. Điều kỳ lạ là không giống như nhiều đứa trẻ “ba tháng, bảy tháng” khác, Gióng hiện đã ba tuổi và không thể nói, cười, đi lại hay cử động. Rồi bỗng một hôm, ngoài lối đi vang lên tiếng sứ giả báo tin nước có giặc ngoại xâm, vua đang cầu hiền tài giúp nước. Chợt chú bé Gióng lên tiếng nói với mẹ:

– Mẹ, con muốn gặp người đưa tin.

Quá bất ngờ nhưng khi thấy con trai gọi mẹ cười, chị mừng lắm, vội gọi chuyển phát nhanh. Chú Gióng gặp sứ giả, ngồi xuống và ra lệnh:

Về dặn vua làm ngựa sắt, gươm sắt, roi sắt và mũ sắt để Gióng Tà đánh giặc.

Khi sứ giả nhận được tin báo, nhà vua liền ra lệnh làm những vật phẩm theo yêu cầu của Gióng. Sau đó sứ giả giao cho Gióng.

Lại nói chuyện với cậu bé Gióng. Từ ngày gặp sứ giả, Gióng đã thách thức mẹ và dân làng lo cơm nước, nuôi sống Gióng đủ lớn để đánh giặc. Bà mẹ và dân làng cuống cuồng chạy đến hầu hạ Chú Gióng. Bằng cách ăn đến mười nắm cơm, ba bát cơm, mỗi lần sau khi ăn một bát, họ thẳng vai và dài ra như nắm tay. Dân làng mang theo rất nhiều vải để may quần áo nhưng vẫn không đủ. Dân làng phải đắp thêm hoa sậy để che thân. Sau bữa ăn, Gióng duỗi tay, đứng dậy, thân cao mười thước, hừ một tiếng rồi nhảy lên ngựa sắt. Con ngựa bị nghiền nát. Sứ giả sợ hãi biến thành ngựa mới, có đủ nội tạng như ngựa thật để đỡ sức nặng cho Gióng. Khi ngựa sắt được đưa đến nơi thì cũng có tin giặc Ân hoành hành cướp phá ở Trâu Sơn (!). Thánh Gióng liền đội nón sắt, tay cầm thanh sắt, nhảy lên ngựa hô: Ta là Thiên tướng! Sau đó con ngựa kéo dây cương, nhảy lên, gáy một tiếng rồi phi nước đại như gió, mõm nó phun lửa thiêu rụi cây cối, nhà cửa của các làng bên cạnh (tức là các làng Phù Chân, Phù Lưu, Phù Tảo là vậy. gọi là “Phù Chân, Phù Lưu, Phù Tảo. Làng Cháy ngày nay).

Gióng lên ngựa đến nơi vua đóng quân để chỉ huy, rồi tiến quân đánh giặc với tư cách là tướng tiên phong, quân lính lao theo. Thấy vậy, dân làng cũng theo đường quân của Gióng, những người chăn trâu, đánh cá đập đất, đánh cá ven sông,… Hai tướng Đức và Minh ở Hạ Lỗ cũng đem quân theo Gióng. . Giữa trận chiến, địch bị đánh tơi tả, một số bị giết, một số gục xuống. Giữa trận đánh, thanh sắt của Gióng bị gãy, chàng liền thò tay nhổ cây tre gai ở làng mọc gần đó đánh giặc. Kẻ thù chết như rạ. Một số lũy tre trong làng được Gióng dùng để đánh đuổi giặc. Nơi rặng tre bị bật gốc gần núi Trâu Sơn sau này biến thành một dải đầm lớn gọi là đầm Thất Gian. Còn những mảnh tre vụn nằm rải rác trên chiến trường, từ Quế Dương đến Đông Ngàn, sau này biến thành một loại tre đặc biệt có màu vàng óng ánh, nên có tên là tre ngà.

Sau khi đánh nhau ở Trâu Sơn và Hạ Lỗ, Gióng cho ngựa đến bến Bồ Đề dừng lại uống nước sông Hồng. Dấu vết ngựa còn để lại hình lồi lõm trên phiến đá lớn ở làng Phú Viên. Sau đó, Gióng phi nước đại qua sông, trở về Hồ Tây, rồi buộc ngựa vào cây đa bên bờ rồi nhảy xuống hồ tắm. Nơi đây sau này được dân làng Xuân Tảo xây dựng để thờ tự. Ăn cơm xong, ngựa dắt Gióng đi dạo một vòng Đông Anh, Kim Anh, Hiệp Hòa. Ngựa Gióng đi đến đâu cũng để lại những tích ao hình bàn chân ngựa. Khi Thánh Gióng đi qua Phù Lỗ dưới chân núi Phù Mã, chàng vứt áo giáp sắt mắc vào cành cây đa, phóng ngựa lên đỉnh núi Sóc, đánh rơi mũ sắt và thanh tạ. sắt, và phải đối mặt với núi và sông xung quanh. , và các cánh đồng, và đi đến Kế Đông. một lần cuối cùng, rồi một con ngựa đơn độc bay thẳng lên trời. Đó là ngày mồng chín tháng tư âm lịch.

Hiện nay ở Làng Phù Đổng còn có một ngôi chùa khác, tục gọi là Làng Gióng. Hàng năm cứ đến tháng 4 làng tổ chức một bữa tiệc lớn. Người ta kể rằng, những bụi tre ngà ở huyện Gia Bình ngả màu vàng do ngựa phun lửa đốt, dấu chân ngựa bấy giờ tạo thành những ao hồ nối tiếp nhau. Tương truyền rằng khi ngựa kêu lửa, lửa đã thiêu rụi cả một ngôi làng, nên làng này sau này được gọi là làng Cháy.

Thừa thắng xông lên, vua Hùng sai lập đền thờ vị anh hùng thờ Gióng trong làng, đặt tên Gióng là Phù Đổng Thiên Vương và mẹ Gióng là Thánh Mẫu Bảo Vương cho làng nơi sinh ra Gióng. gọi là làng Phù Đổng.

Từ đó về sau, nhân dân làng Gióng Phù Đổng tổ chức lễ hội hàng năm vào ngày Gióng bay để tưởng nhớ trận đánh năm xưa và công lao của vị thánh làng mình. Trong khi đó, cư dân hàng trăm làng xã quanh vùng núi Sóc đã tổ chức lễ hội để tưởng nhớ ngày sinh của Gióng và tưởng nhớ tập thể người anh hùng có công giúp dân đánh giặc ngoại xâm, cứu nước. .

Quay lại đầu trang

Bài văn mẫu 2: Kể lại sự tích Thánh Gióng

Lạ lùng hơn nữa, sau khi sứ giả về, Gióng ăn rất khỏe và lớn nhanh như diều gặp gió. Cơm ăn bao nhiêu cơm cũng không vừa lòng, áo vừa mặc xong đã sứt mẻ. Mẹ anh không đủ sức sống dựa dẫm vào hàng xóm. Bà con biết chuyện nên cũng rất phấn khởi, ngày đêm tất bật nấu cơm, gánh cà, khâu vá rất chăm sóc cho anh. Ai cũng mong Gióng sớm xuất trận giết giặc giúp nước trừ dân.

phân công

Từ nhỏ, chúng ta đã được nghe các bà, các mẹ kể nhiều câu chuyện về lịch sử hào hùng, những truyền thuyết thú vị. Và có lẽ lúc đó ai cũng cảm thấy tự hào và ngưỡng mộ những anh hùng trong truyền thuyết của dân tộc. Thánh Gióng quả là một vị anh hùng oai hùng. Truyền thuyết về Thánh Gióng là một truyền thuyết vô cùng hấp dẫn về người anh hùng này.

Theo truyền thuyết, vào thời Hùng Vương thứ sáu, ở một làng ven sông Hồng nọ có một người nông dân và vợ ông, cả hai đều chăm chỉ làm ăn và có đức, nhưng khi về già vẫn có số bạc. mụn con. Một hôm người phụ nữ ra đồng như thường lệ, thấy vết chân to liền đưa chân vào thử. Khi về nước, cô ấy đang mang bầu, hai vợ chồng rất hạnh phúc. Nhưng khác với những người khác, chín tháng mười ngày trôi qua, nàng đã mang thai được 12 tháng và sinh ra một bé trai kháu khỉnh tên là Gióng. Một điều lạ nữa là Gióng lên ba tuổi vẫn chưa biết nói, chưa biết cười, trong khi năm nay hai vợ chồng vừa buồn vừa lo.

Cũng trong năm đó, giặc đem quân sang xâm lược nước ta, gây bao tội ác, nhân dân cơ cực, lầm than. Thấy thế giặc mạnh, vua sai người đi khắp nơi tìm người hiền tài để cứu nước. Sứ giả đi khắp nơi đều qua Làng Gióng. Nghe tiếng hô: “Ai có tài, có sức, hãy ra tay cứu nước”, Gióng đang nằm trên giường bỗng lên tiếng trước:

– Xác ướp! Tôi đã mời sứ giả đến đây cho tôi.

Thấy vậy, bà mẹ rất ngạc nhiên và vui mừng, nhanh chóng ra ngoài mời sứ giả về nhà. Gióng sai sứ giả về tâu vua chuẩn bị đầy đủ ngựa sắt, gậy sắt, áo giáp sắt để đi đánh giặc.

Lạ lùng hơn nữa, sau khi sứ giả về, Gióng ăn rất khỏe và lớn nhanh như diều gặp gió. Cơm ăn bao nhiêu cơm cũng không vừa lòng, áo vừa mặc xong đã sứt mẻ. Mẹ anh không đủ sức sống dựa dẫm vào hàng xóm. Bà con biết chuyện nên cũng rất phấn khởi, ngày đêm tất bật nấu cơm, gánh cà, khâu vá rất chăm sóc cho anh. Ai cũng mong Gióng sớm xuất trận giết giặc giúp nước trừ dân.

Hôm đó, kẻ thù vừa đến chân núi Traun thì sứ giả cũng mang theo vũ khí. Gióng thẳng vai đứng dậy, lập tức trở thành anh hùng, mặc áo giáp, cầm roi sắt, chào mẹ và dân làng rồi nhảy lên ngựa. Người và ngựa xông vào trận chiến.

Trên trận địa, Gióng tung hoành ngang dọc, ngang trái, giặc chết tay như rạ. Bỗng thanh sắt gãy, Gióng vội xé mấy cây tre bên đường để làm vũ khí mới. Kẻ thù sợ hãi bỏ chạy, giẫm đạp và chết. Khi trời đất được giải phóng khỏi quân thù, Gióng cưỡi ngựa về núi Sóc, cởi áo giáp, lạy mẹ rồi bay lên trời.

Vua phong cho ông là Thánh Gióng, nhân dân lập đền thờ ông, ghi nhớ công lao của ông. Nhiều thế hệ sau kể rằng khi con ngựa sắt cất tiếng khóc chào đời, lửa thiêu rụi cả một ngôi làng. Từ trước đến nay, làng này có tên là Làng Gióng. Những dấu chân ngựa in năm xưa nối tiếp nhau trở thành những ao hồ lớn nhỏ, là nơi minh chứng cho chiến tích hiển hách của Thánh Gióng.

Đã nhiều thế kỷ trôi qua, truyền thuyết về người anh hùng Thánh Gióng vẫn được lưu giữ và truyền từ đời này sang đời khác trong dân gian. Thánh Gióng là biểu tượng cho ước mơ và sức mạnh bảo vệ trái đất của nhân dân ta.

trở lại đầu trang

Similar Posts