Bài văn mẫu lớp 6: Kể truyện cổ tích cây tre trăm đốt bằng lời văn của em

Bài văn mẫu lớp 6: Kể chuyện cổ tích “Cây tre trăm đốt” bằng lời văn của em. Truyện cổ tích cây tre trăm đốt thúc giục con người sống hiền lành lương thiện. Đừng thông minh và khéo léo, rồi sẽ có ngày bạn bị trừng phạt. Với cách kể chuyện hấp dẫn. Học sinh báo cáo làm tốt công việc của họ. Câu trả lời:

Còn anh Khoai đi cày thì phải trèo đèo lội suối, len lỏi qua các bụi cây để tìm kiếm nhưng chỉ thấy cây tre thấp tầm thường, cây cao nhất cũng chưa tới năm chục hải lý. Anh ấy buồn đến mức ngồi xuống và khóc. Nghe tiếng kêu, Đức Phật hiện ra và hỏi:

sách tham khảo

Truyện cổ tích luôn đồng hành cùng thế hệ trẻ thơ và nuôi dưỡng những ước mơ tuổi thơ. Như bao đứa trẻ khác, tôi rất thích nghe những câu chuyện cô kể. Và như thường lệ, bà tôi kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích mỗi tối trước khi tôi đi ngủ. Truyện “Cây tre trăm đốt” là truyện mình thích nhất

Ngày xưa có một người nông dân ngọt ngào và khỏe mạnh sống với một ông già giàu có. Anh ấy rất chăm chỉ và giỏi làm ruộng nên người giàu muốn anh ấy kiếm thật nhiều tiền cho anh ấy. Một ngày nọ, ông lão gọi cho anh ta và nhẹ nhàng thuyết phục anh ta:

– Anh chăm chỉ đi ngủ muộn và dậy sớm làm việc cho em, đừng vất vả. Ba năm nữa, tôi sẽ sinh con gái cho anh.

Anh trai anh nghĩ anh nói thật nên đã chăm chỉ làm giàu cho anh. Ba năm sau, nhờ nỗ lực của mình, ông lão đã sở hữu thêm nhà gạch và xưởng gạch, mua thêm ruộng vườn. Nhưng ông già giàu có đã thất hứa năm xưa. Ông lão bí mật đồng ý gả con gái cho con trai của một người đàn ông giàu có khác ở địa phương. Một hôm, ông lão giả vờ tỏ ra thân thiện và nói với ông Khoai Pflug:

– Bạn rất hữu ích với gia đình tôi. Tôi đã làm việc chăm chỉ trong ba năm và trồng những cây sẽ kết trái. Nhà tôi chỉ thiếu một trăm cây tre ngu, ông cố vào rừng tìm mang về, tôi cho con gái tôi.

Anh Khoai mừng rỡ vác dao vào rừng. Anh không biết rằng ở nhà có hai ông già giàu có đã dọn cỗ bàn cho lễ cưới của con trai và con gái. Hai cụ già hớn hở nói với nhau rằng: “Thằng ngốc này có thể đi quanh năm suốt tháng mà vẫn kiếm được trăm đốt tre!”. Dù bằng cách nào, bạn sẽ bị rắn và hổ cắn!

Còn anh Khoai đi cày thì phải trèo đèo lội suối, len lỏi qua các bụi cây để tìm kiếm nhưng chỉ thấy cây tre thấp tầm thường, cây cao nhất cũng chưa đến năm chục cây số. Anh ấy buồn đến mức ngồi xuống và khóc. Nghe tiếng kêu, Đức Phật hiện ra và hỏi:

– Em khóc thế nào?

Anh Khoai cày kết thúc câu chuyện. Đức Phật mỉm cười và nói:

– Có gì mà nặng! Cắt một trăm thanh tre, đặt chúng lại với nhau và hét lên “đốt, cắt” và bạn ngay lập tức có một trăm thanh tre bị cháy.

Nói xong, Đức Phật biến mất. Anh Khoai Cày đã làm đúng như lời Phật dạy, quả thật, trăm tre nối liền thành một cây tre cũng đủ trăm sự ngu dốt. May mà anh nhấc vai cõng. Tuy nhiên, tre quá dài, vướng bụi, không thể đưa ra khỏi rừng. Ông ngồi khóc, Bụt hiện lại và hỏi:

– Tre trăm đốt còn đó, sao còn khóc?

Ông nói cây tre dài quá không thể cất nhà, Đức Phật liền nói:

– Bạn nào hô “chặt, tỉa” thì các thanh tre này sẽ rơi xuống!

Anh làm theo lời Bụt, thật ra tre chẻ làm trăm khúc, anh lấy dây rừng buộc lại thành hai bó rồi mừng rỡ mang về.

Khi đến nơi, thấy hai bên gia đình ăn uống, chuẩn bị đón dâu, anh mới biết nhà giàu đã lừa mình và lén gả con gái cho người khác. Anh ta tức lắm nhưng không nói gì, lặng lẽ xếp hàng trăm thanh tre lại với nhau và hô “đốt vào, đốt vào”. Một cây tre được tạo thành từ đúng một trăm đoạn màu xanh lục nhạt xuất hiện cho tất cả mọi người nhìn thấy. Ông lão nghĩ là lạ nên chạy đến kiểm tra. Nó luôn luôn đọc: “Khắc, khắc”. Ông lão liền bị trói vào cây tre không kéo ra được. Ông lão thấy vậy liền chạy đến định tháo cho gia chủ. Anh chờ đợi để được tiếp cận, rồi đọc lại: “Khắc, khắc. Thế là ông già cũng bám tre. Hai ông già giàu có khóc lóc van xin anh Khoai chở cô đi, hứa trước rằng ngày đó sẽ cưới con gái anh. Lúc này, anh ta bình tĩnh đọc: “Cắt, cắt”. Hai ông già liền bỏ tre và cũng chia tre thành trăm khúc. Anh Khoai Cày cưới được cô gái và hai vợ chồng sống hạnh phúc mãi mãi.

Khi tôi nghe xong câu chuyện “Le Bambou aux Cent Brûlés”, trong đầu tôi chợt nảy ra một ý nghĩ: “Đáng cho những kẻ tham lam và khôn khéo!”. Ở đời, những kẻ tham lam thường làm tổn thương nhau, nhưng những người hiền lành, chăm chỉ như anh Khoai Cày được mọi người quý mến và đạt được kết quả tốt.

Similar Posts