Bài văn Kể về một kỷ niệm thời ấu thơ làm em nhớ mãi lớp 6: làm báo tường

Lớp 6: Chia sẻ một kỷ niệm tuổi thơ sẽ ở bên bạn mãi mãi Đáp án:

phân công

Tuổi thơ là những năm tháng đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi người. Những năm tháng này cho đến khi lớn lên, chúng ta vẫn luôn hoài niệm và hoài niệm. Bởi nó chứa đựng những kỷ niệm quý giá mà chúng ta không bao giờ có thể quên được. Tuổi thơ tôi còn có một kỷ niệm sẽ mãi khắc sâu trong ký ức tôi, đó là lần đầu tiên tôi làm báo tường chào mừng ngày 20-11.

Tháng 11 là tháng tri ân thầy cô – một trong những nghề cao quý nhất, các trường học đều tràn ngập không khí tri ân này. Ngôi trường tiểu học thân yêu của tôi cũng không ngoại lệ. Lần đầu tiên chúng tôi được đặt làm báo tường chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Khi đó chúng tôi là sinh viên năm hai.

Khi lớp chúng tôi nhận được thông báo từ giáo viên chủ nhiệm, các em rất ngạc nhiên, thích thú và lo lắng không biết phải làm gì. Không ai trong số những người tham gia lớp học có kinh nghiệm với những điều như vậy. Nhưng mọi việc nhanh chóng được giải quyết nếu như kế hoạch xây dựng được nhà trường lo liệu, bạn chỉ việc tìm vật tư thiết bị và làm theo hướng dẫn.

Việc sản xuất báo tường bắt đầu từ hơn hai tuần trước ngày 20-11, một thời gian không ngắn nhưng cả lớp vẫn bị bao trùm bởi không khí tất bật và gấp gáp. Trong giờ giải lao, không còn những tiếng cười đùa, đua nhau rượt đuổi mà là những cuộc bàn tán ồn ào về việc làm cái này, làm cái kia. Chúng mình chuẩn bị một tờ giấy khổ lớn A0 và chia từng góc để trang trí. Khi thảo luận ý kiến ​​thì mười người mười ý, tranh luận ầm ĩ, ai cũng muốn bảo vệ ý kiến ​​của mình. Thực ra, tâm trạng căng thẳng đến mức tưởng chừng kế hoạch sẽ kết thúc ở đó.

Tuy nhiên, vì món quà với thầy cô nên mọi người đều cố gắng bình tĩnh và làm hòa với nhau. Rồi sau mỗi lần cãi vã, chúng tôi hiểu nhau hơn, xích lại gần nhau hơn và đoàn kết với nhau hơn. Tôi được giao nhiệm vụ viết một bức thư rất cảm động để dán vào phần quan trọng nhất của tờ báo tường, giải thích rằng tôi là người giỏi nhất trong lớp. Tôi vừa mừng, vừa lo vừa ngại ngần khi nhận nhiệm vụ.

Cảm giác ngày đêm lo lắng về bức thư mình sắp viết, đến mức mơ màng đêm có lẽ là cảm giác đặc biệt mà tôi không bao giờ quên được. Làm thế nào để viết một bức thư ngắn gọn, súc tích, hay và cảm động? Viết như thế nào để tất cả các thầy cô giáo đều cảm thấy vui vẻ trong ngày trọng đại này? Tôi tiếp tục nghĩ, tờ giấy nháp ngừng viết và sau đó được gạch lên, ở khắp mọi nơi và thành từng mảnh vụn. Hơn một tuần trôi qua, bức thư 650 từ của tôi mới được hoàn thành. Xem những dòng chữ rõ ràng và súc tích khiến tôi rất vui. Bức thư này bày tỏ tình cảm và lòng biết ơn chân thành nhất mà chúng em muốn gửi đến những người thầy, người cô thân yêu của mình.

Cuốn nhật ký tường của cả lớp cũng dần thành hình, thành hình dưới sự đồng tâm hiệp lực của cả lớp. Những bức tranh giàu hình ảnh và màu sắc dần hiện ra. Mỗi thiết kế đều trang nhã và tỉ mỉ đến từng chi tiết. Chỉ cần một khoảng cách nhỏ, mọi thứ đều bắt đầu lại từ đầu. Ngoài việc học, chúng tôi hầu như dành toàn bộ thời gian và tâm sức cho việc viết nhật ký trên tường của lớp học.

Vết cắt bằng sắt tạo nên sự hoàn hảo. Hai tuần trôi qua nhanh chóng, tờ báo tường của lớp tôi đã chính thức hoàn thành và được mang đi giao cho hội thanh niên. Cô giáo và các lớp khác đều khen đẹp và sáng tạo. Tờ báo tường của lớp em vinh dự được trưng bày giữa bảng tin của trường, lớp em rất vui và tự hào. Ngoài ra, các giáo viên cho biết họ rất cảm động trước tình yêu và nỗ lực mà chúng tôi đã gửi vào nhật ký báo tường và thư xin việc. Tất cả chúng tôi ôm nhau hạnh phúc và lần đầu tiên đến lớp thành công tốt đẹp.

Kỉ niệm về ngày 20-11 ấy đã trở thành một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất của tuổi thơ tôi. Dù còn nhỏ nhưng em đã cùng các bạn tạo ra một món quà để tri ân thầy cô của mình. Mỗi lần nhớ lại kỷ niệm này, trong lòng tôi lại trào dâng niềm hạnh phúc.

Similar Posts