Bài văn kể về 1 lần mắc lỗi lớp 6: Bị điểm kém làm em nhớ mãi

Câu 2: Hãy kể về một lần bạn mắc lỗi (bỏ bài, nói dối, không làm bài tập, …) Đáp án:

phân công:

Ai cũng đã từng mắc phải sai lầm tại một thời điểm nào đó trong cuộc đời. Tôi cũng từng mắc lỗi không học bài và bị điểm kém, nhưng giờ nhớ lại bản thân tôi cũng thấy xấu hổ.

Tôi là một học sinh giỏi trong lớp của tôi. Trong mỗi bài kiểm tra, tôi được 9 điểm, 10 điểm. Mỗi lần hỏi điểm, cô ấy đều trả lời rất rõ ràng, trước sự thán phục của các bạn trong lớp. Tôi nhớ rất rõ khoảng thời gian đó, đó là ngày bộ phim yêu thích của tôi được công chiếu. Tôi thực sự muốn xem bộ phim này, vì vậy tôi đã hỏi mẹ tôi xem bà có thể cho tôi xem bộ phim đó không. Nhưng mẹ tôi chỉ đồng ý nếu tôi làm đầy đủ các bài tập về nhà và học hành đàng hoàng. Khi nhìn màn đêm buông xuống bên ngoài trong khi bài tập về nhà chồng chất, tôi không ngần ngại nói: “Hôm nay con không có bài tập về nhà, mẹ ạ. Cô ấy nhìn tôi, nhíu mày suy nghĩ, và cuối cùng cũng đồng ý. Bộ phim hôm đó hay hơn tôi mong đợi. Tối hôm đó về đến nhà, bước vào phòng và thấy sách của ngày hôm nay vẫn còn trong cặp, tôi tặc lưỡi. Sắp xếp sách vở vào ngày mai, tôi nghĩ, “Ngày mai cô sẽ không gọi tôi vào lớp văn vì tôi đã làm rất tốt ở lớp trước.” Tôi không biết rằng tôi của ngày mai sẽ hối hận vì quyết định này.

Hôm sau em háo hức, háo hức đến lớp và nóng lòng muốn kể cho các bạn nghe về nội dung bộ phim hôm qua em đã xem cùng các bạn. Bạn phải ghen tị. Khi tôi đang bận kết thúc câu chuyện, cô ấy bước vào lớp. Cả lớp đứng dậy chào cô. Cô ấy từ từ mở cuốn sách, nhìn chúng tôi và nói:

– Hôm nay chúng ta làm bài kiểm tra 15 phút.

Khi tôi nghe điều này, mặt tôi trắng bệch vì sợ hãi. Như tôi lo sợ, nội dung của bài kiểm tra này là nội dung của lần trước. Tôi có thể làm gì bây giờ? Mỗi khi giảng bài, cô ấy thường cảnh cáo trước. Và hôm nay, tại sao lại như vậy? Đây đó trong lớp, một số bạn xì xào thắc mắc. Tôi nhìn quanh, bối rối. Châu ngồi xuống bên cạnh huých vào sườn nhắc nhở Lố, chép đề! Tôi có ấn tượng rằng thời gian thi dường như đang kéo dài. Tôi đã gặp khó khăn khi viết và sau đó tẩy xóa. Vì mất bình tĩnh nên đầu óc rối bời. Hết giờ, tôi nộp bài mà lòng băn khoăn, lo lắng.

Tuần sau, cô giáo giao bài tập. Như mọi khi, tôi nhận bài của cô giáo để phát cho các bạn. Khi tôi nhìn vào bài của mình và thấy điểm 3, tim tôi chùng xuống. Tôi không để ai nhìn thấy và cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, vẻ mặt đó ẩn chứa bao nhiêu hoang mang trong lòng. Đó là điều chưa từng có. Bạn định nói chuyện với anh ấy, với bạn, với bố mẹ bạn như thế nào bây giờ? Sau khi trả bài, cô nghiêm khắc nhắc nhở chúng tôi, rồi chuyện gì đã xảy ra:

– Phương, anh giải thích điểm thi thấp của em với em.

Tôi đã nhảy lên vì xấu hổ. Tôi cúi đầu, không dám bắt gặp ánh mắt của anh. Tôi xấu hổ về cô ấy, về bạn bè của cô ấy. Nếu mẹ phát hiện ra tôi nói dối và bị điểm kém như vậy, mẹ sẽ rất thất vọng về tôi. Tôi ngượng ngùng nói với anh ấy:

– Xin lỗi, tôi sẽ cố gắng xóa các dấu chấm lần sau.

Thời gian đã đẩy lùi mọi thứ, nhưng mỗi lần nghĩ lại, tôi lại thấy xấu hổ. Tôi sẽ không bao giờ quên cách cô ấy nhìn tôi ngày hôm đó. Tôi tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ mắc phải sai lầm đó nữa.

Similar Posts